Meet The Author

NGUYEN DUY HUE

03/06/1952

Hà Nội, Việt nam.

author

Những thỏa thuận đạt được trong quan hệ Mỹ- Triều

Leave a Comment
Ngày hôm qua,12/6/2018 Mỹ và Triều Tiên đã thông qua tuyên bố chung, một thỏa thuận gồm 4 điểm chính: 1, Thiết lập mối quan hệ mới giữa hai nước vì hòa bình và thịnh vượng; 2, Nỗ lực xây dựng nền hòa bình lâu dài trên bán đảo Triều Tiên; 3, Tái khẳng định cam kết trong Tuyên bố Panmunjom nhằm phi hạt nhân háo bán đảo Triều Tiên; 4, Thúc đẩy công tác tìm kiếm hài cốt các quân nhân trong chiến tranh.
Nhiều nhà quan sát quốc tế cách đây mấy tháng đều cho rằng tình hình Bắc Tiều tiên cũng như vấn đề hạt nhân và tên lửa Triều Tiên đã đến độ, nhưng tất cả đều không thể ngờ rằng có một cuộc gặp gỡ thượng đỉnh Kim-Trump nhanh chóng đến như vậy.
Khi Tổng thống Donald Trump mới lên cầm quyền tôi có đặt vấn đề liệu Kim-Trump có thể vượt qua mọi trở ngại để làm nên lịch sử (xin xem bài viết về tình hình bán đảo Triều Tiên của tôi trong blogchiasett)? Và họ đã làm được cái điều dư luận thế giới mong muốn. Riêng Mỹ cùng các đồng minh đạt được vấn đề quan trọng nhất là phi hạt nhân hóa bán đảo Triều Tiên, lý do mà họ tăng cường tập trận, cũng như siết chặt cấm vận. Bắc Triều Tiên thì đạt được vấn đề quan trọng nhất là đảm bảo an ninh, hòa bình, lý do họ mà bằng mọi giá để phát triển hạt nhân và tên lửa đạn đạo.
Mặc dù có nhiều bình luận trái chiều, mặc dù mọi người đều cho rằng con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng tôi tin kết quả hội nghị thượng đỉnh Mỹ- Triều sẽ đem lại hòa bình cho hai miền Triều Tiên, cho Đông Bắc Á và thế giới.
Read More

Hội nghị Cấp cao An ninh châu Á và phản ứng của các nước ASEAN

Leave a Comment
Hội nghị Cấp cao An ninh châu Á lần thứ 17 thay còn gọi là Đối thoại Shangri-la 17 đã khép lại. Hội nghị đã thu hút 40 quốc gia, các tổ chức quốc tế, trong đó có đầy đủ 10 thành viên ASEAN và tất cả các cường quốc trên thế giới. Vẫn như năm trước, hội nghị thảo luận nhiều vấn đề quốc tế như tình hình bán đảo Triều Tiên, vấn đề Biển Đông và việc định hình trật tự an ninh châu Á đang biến đổi, cuộc chiến chống khủng bố quốc tế, vấn đề an ninh an toàn hàng hải, hàng không…
Vấn đề nóng nhất vẫn là tình hình bán đảo Triều Tiên và vấn đề Trung Quốc tăng cường quân sự hóa Biển Đông. Hai điểm nóng này có thể gây ra xung đột bất cứ lúc nào. Nó ảnh hưởng nghiêm trọng đến an ninh, chủ quyền của nhiều quốc gia ở Đông Nam Á, trong đó có Việt Nam. Xét kỹ, vấn đề Triều Tiên đang có chiều hướng giảm nhiệt trong thời gian tới, nhưng vấn đề Biển Đông tôi cho nó mới chỉ bắt đầu giai đoạn góp gió để trở thành cơn bão trong tương lai.
Mỹ, Anh, Pháp, Australia và một số nước đã lên án, chỉ trích hành động gia tăng quân sự của Trung Quốc như đưa máy bay ném bom, tên lửa hành trình chống hạm, tên lửa đất đối không và các thiết bị quân sự đến các đảo xây dựng trái phép ở Trường Sa và Hoàng sa của Việt Nam nhằm thực hiện tham vọng bành trướng lâu dài.
Có một vấn đề tôi thấy Hội nghị không nói đến là việc Trung quốc còn biến lực lượng hải cảnh, lực lượng dân quân tự vệ đánh cá như một lực lượng vũ trang trá hình tăng cường sức ép đe dọa các nước xung quanh nhằm thực hiện hóa đường lưỡi bò để độc chiếm Biển Đông. ASEAN chính là nạn nhân của đường lối cường quyền của Trung Quốc nhưng họ lại không hề lên tiếng phản đối, chỉ trích trực tiếp người láng giềng khổng lồ đầy dã tâm này. Hầu như tất cả các nước đều diễn một bài mà các nhà quan sát đều thuộc lòng như tăng cường đối thoại, xây dựng lòng tin, ủng hộ giải quyết tranh chấp bằng biện pháp hòa bình dựa trên cơ sở luật pháp quốc tế này nọ… Từng quốc gia, vì lý do nào đó có thể mềm mỏng trong việc ứng xử với Trung Quốc. Vấn đề tế nhị này có thể hiểu được nhưng cả một tập thể hiệp hội mà không có một lời lên án hành động quân sự phiêu lưu nguy hiểm của Trung Quốc thì các nhà quan sát phương Tây lấy làm lạ. 
Tôi cho rằng trên thế giới không có một tổ chức nào yếu thế như ASEAN hoặc có vấn đề nghiêm trọng về nguyên tắc tổ chức (chẳng hạn nguyên tắc đồng thuận) như ASEAN. Các thành viên của mình bị đe dọa trực tiếp về an ninh, bị xâm hại về chủ quyền, vậy mà họ không dám lên tiếng, để cho người ngoài cuộc nói, tổ chức ngoài cuộc nói.
Người xưa có câu “mềm nắn rắn buông”. Tôi tin rằng Trung Quốc còn lấn tới trên Biển Đông. Diễn đàn Hội nghị cấp cao An ninh châu Á lần thứ 17 đã phản ánh rõ gót chân Asin của ASEAN. Và đây không phải là lần đầu tiên họ im hơi lặng tiếng (họ đã thất bại nhiều lần về vấn đề Biển Đông). Hình như họ đang trông chờ vào Mỹ và các nước phương Tây? Kinh nghiệm lịch sử đã chứng minh, nếu chủ nghĩa dân tộc cực đoan không bị ngăn chặn thì hậu quả thật khó lường đối với nhân loại. Lúc cơ sự xảy ra thì chính ASEAN sẽ phải trả giá trước tiên, một tổ chức không có tiếng nói về an ninh chủ quyền, không có khả năng bảo vệ an ninh, chủ quyền các thành viên của mình.
Read More

Người Triều Tiên ở Việt Nam

Leave a Comment
Người Triều Tiên ở Việt Nam
Tôi đã viết một số bài nói về tình hình bán đảo Triều Tiên (xin xem 6 bài trong trang blogchiasett của tôi). Có thể nói bối cảnh, tình hình hai miền Triều Tiên từ đầu những năm 1950 cũng tương tự như bối cảnh, tình hình hai miền Nam, Bắc Việt Nam từ năm 1954 đến đầu những năm 70 của thế kỷ trước. Sự phân chia một quốc gia thành hai miền với hai chính thể miền Nam và miền Bắc đều là di sản của cuộc Chiến tranh Lạnh. Giống như ở Đông Đức và Tây Đức, tất cả là di sản của hai hệ tư tưởng Xã hội chủ nghĩa và Tư bản chủ nghĩa, đứng đầu là hai siêu cường Xô-Mỹ.
Chiến tranh Lạnh đã kết thúc năm 1991. Bán đảo Triều Tiên là di sản cuối cùng của cuộc Chiến tranh Lanh chưa được giải quyết. Cho tới tận ngày hôm nay, người Triều Tiên vẫn không quyết định được số phận quốc gia của mình vì những toan tính của các cường quốc bên ngoài: Mỹ, Trung Quốc, Nga và Nhật Bản. Bài này tôi không bàn đến tình hình bán đảo Triều Tiên. Vì những lý do riêng, tôi xin đề cập đến sự có mặt của người Triều Tiên ở hai miền Nam, Bắc Việt Nam.
Cả Bắc Triều Tiên và Nam Triều Tiên đều hỗ trợ vật chất và nhân lực cho hai đồng minh ý thức hệ là Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam và Việt Nam Cộng hòa trong chiến tranh Việt Nam. Tại sao người Triều Tiên lại đến Việt Nam? Nếu bàn luận cho thấu đáo, vấn đề thật không đơn giản, cả trên bình diện quốc tế và quốc gia, nhưng tựu trung lại cũng là vì cuộc Chiến tranh Lạnh.
Sau quyết định của Đảng Lao động Triều Tiên vào tháng 10 năm 1966, vào đầu năm 1967 Bắc Triều Tiên đã gửi một phi đội máy bay chiến đấu tới Bắc Việt Nam để dự phòng cho trung đoàn không quân 921 và 923 bảo vệ Hà Nội. Họ ở lại cho đến hết năm 1968. 200 phi công Bắc Triều Tiên đã được báo cáo có phục vụ trong thời gian đó. Ngoài ra, ít nhất có hai trung đoàn pháo binh phòng không cũng được gửi đến Bắc Việt Nam. 
So với Bắc Triều Tiên, số lượng binh lính Hàn Quốc trên mặt đất ở Nam Việt Nam lớn hơn rất nhiều. Các lực lượng Hàn Quốc đã vào miền Nam kể từ tháng 08/1964, khi Seoul gửi một đơn vị liên lạc tới Sài Gòn. Đội quân này là một phần của Lực lượng Quân sự Thế giới Tự do (Free World Military Forces), một nỗ lực của Tổng thống Lyndon B. Johnson nhằm lôi kéo các nước khác trở thành đồng minh của Mỹ vào Nam Việt Nam.
Tháng 09/1965, đáp lại lời kêu gọi bổ sung thêm quân của Johnson, chính phủ Hàn Quốc đã mở rộng cam kết quân sự của mình tại Việt Nam, đồng ý đưa thêm các đơn vị chiến đấu vào miền Nam. Đến cuối năm 1969 đã có hơn 47.800 lính Hàn Quốc tham gia tích cực vào các hoạt động chiến đấu tại Nam Việt Nam, chủ yếu là ở miền Trung. Seoul bắt đầu rút quân vào tháng 02/1972, sau khi người Mỹ quyết định cắt giảm mạnh cam kết lượng quân đồn trú tại Nam Việt Nam.
Tổng cộng từ giữa năm 1965 đến năm 1973 đã có 312.853 lượt binh sĩ Nam Hàn chiến đấu tại Nam Việt Nam. Theo số liệu từ phía Hàn Quốc, ước tính quân đội Nam Hàn đã giết chết 41.400 binh sĩ quân đội giải phóng và 5.000 dân thường. Binh lính Hàn Quốc bị cáo buộc gây ra nhiều tội ác chiến tranh, và được cho là đã bỏ lại đằng sau hàng ngàn đứa trẻ lai giữa Hàn Quốc và Việt Nam.
Trong tình hình quan hệ Việt Nam và Hàn Quốc đang phát triển hết sức mạnh mẽ, hai nước đạt được những kết quả hết sức thần kỳ, một số người không muốn nhắc đến quá khứ bi thảm. Chuyến thăm vừa qua của Tổng thống Moon Jae-in tới Việt Nam càng nhằm củng cố hơn nữa nền tảng, đưa quan hệ hợp tác hai nước ngày càng bền vững. Họ cho rằng không nên “bới lông tìm vết” chuyện xưa cũ. Tôi không đồng ý với quan điểm này. 
Như một câu ngạn ngữ của Nga, đại ý nếu người nào chỉ sống với quá khứ thì người đó mù cả hai mắt, nhưng nếu quên đi quá khứ thì người đó mù một con mắt. Chúng ta vui mừng cho quan hệ Việt-Hàn, nhưng chúng ta không quên tội ác chiến tranh của binh lính Hàn Quốc. Nhà cầm quyền Hàn thường yêu cầu chính quyền Nhật xin lỗi về tội ác của quân đội Nhật trong quá khứ trên đất nước họ, có lẽ họ vẫn còn nợ một lời xin lỗi đối với người dân Việt Nam, những nạn nhân và thân nhân phần lớn là người già, phụ nữ và trẻ em bị quân đội Hàn Quốc sát hại hết sức dã man ở miền Nam Việt Nam.
Tôi xin được trích dẫn ra một số tư liệu về tội ác của Quân đội Hàn Quốc để mọi người tham khảo. Theo giáo sư người Hàn Quốc Heonik Kwon, tác giả của nhiều cuốn sách nổi tiếng về chiến tranh Việt Nam, đã có trên 43 vụ thảm sát đẫm máu do binh lính Hàn Quốc thực hiện tại Việt Nam được ghi nhận, trong đó có ít nhất 13 vụ giết trên 100 người.
1. Vụ thảm sát Thái Bình
Vào một buổi sáng sớm tháng 2/1966, một toán quân thuộc Sư đoàn bộ binh Mãnh Hổ của Hàn Quốc đã tiến vào làng Thái Bình (tỉnh Quảng Nam) trong một cuộc càn quét nhằm tiêu diệt các du kích Giải phóng. Tuy nhiên, chúng chỉ tìm thấy trong ngôi làng 68 người, hầu hết là phụ nữ, người già và trẻ em. Những con người vô tội và không có khả năng kháng cự này đã trở thành đối tượng để “Mãnh Hổ” trút giận. Bằng hàng loạt đạn và lựu đạn, lính Hàn Quốc đã giết hại dã man 65 người. Ba người may mắn sống sót trong vụ thảm sát sau đó đã trở thành nhân chứng tố cáo tội ác của Sự đoàn Mãnh Hổ. 
Để ghi nhớ sự kiện tang tóc này, một đài tưởng niệm khắc tên của 65 nạn nhân đã được dựng lên tại làng Thái Bình.
2. Vụ thảm sát Diên Niên – Phước Bình
Vào sáng ngày 9/10/1966, một trung đội lính Hàn Quốc thuộc Tiểu đoàn 3 thuộc Lữ đoàn Rồng Xanh bắt đầu tập kích từ căn cứ đồi tranh Quang Thạnh (xã Tịnh Thọ, huyện Sơn Tịnh, tỉnh Quảng Ngãi) vào thôn Phước Bình. Sau đó, chúng đổ quân càn quét, lùng sục tất cả nhà dân và hầm chống phi pháo, cưỡng bức nhân dân xóm Bình Trung (thôn Phước Bình) tập trung về sân trường học của thôn. Sau khi tập trung dân, chúng bắt đầu xả súng và ném lựu đạn vào nhóm dân thường. Vụ giết chóc này làm 68 người dân thôn vô tội ngã xuống, trong đó có 21 cụ già, 47 phụ nữ và trẻ em.
Ngày 13/10, quân “Rồng Xanh” tiếp tục càn quét giết hại thêm 112 người dân vô tội ở thôn Diên Niên gần đó. Tổng cộng, trong hai ngày 9/10 và 13/10/1966, lính Hàn Quốc đã tàn sát 280 phụ nữ và trẻ em ở hai thôn Diên Niên, Phước Bình. 
Ngày nay, di tích vụ thảm sát Diên Niên – Phước Bình đã được xếp hạng và cấp bằng di tích quốc gia.
3. Vụ thảm sát Bình Hòa
Ngày 3/12/1966, nhằm trả đũa các hoạt động du kích của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam, lính Hàn Quốc đã thực hiện một cuộc càn quét tại xã Bình Hòa, huyện Bình Sơn, Quảng Ngãi.Trong vòng ba ngày, tại 5 địa điểm: buồng đất nhà ông Trắp, hố bom Truông Đình, Dốc Rừng, Đồng Chồi Giữa, đám ruộng giếng xóm Cầu, lính Hàn Quốc đã giết hại hàng trăm dân thường một cách dã man. 
Cao điểm là vào chiều ngày 6/12, người dân đã bị cưỡng bức tập trung lại rồi bị lính Hàn Quốc đồng loạt xả đạn, khiến 267 người thiệt mạng. Tổng cộng, trong vụ thảm sát Bình Hoà, lính Hàn Quốc đã giết hại 430 người, trong đó có 269 phụ nữ (12 phụ nữ bị cưỡng hiếp đến chết), 104 người già, 174 trẻ em. 3 gia đình bị giết sạch không còn một ai. 
Năm 1990, chính quyền và nhân dân địa phương đã xây dựng một tấm bia căm thù tại hố bom Truông Đình ghi lại tội ác này. Tháng 5/1991, di tích vụ thảm sát Bình Hòa được xếp hạng và cấp bằng di tích quốc gia.
4. Vụ thảm sát Bình An 
Ngày 23/1/1966, quân Hàn Quốc bất ngờ tổ chức một cuộc tấn công vào làng Bình An (Nay là xã Tây Vinh – Huyện Tây Sơn – Tỉnh Bình Định). Chúng bao vây từ 4 phía với quyết tâm tiêu diệt toàn bộ lực lượng quân Giải phóng, nhưng chúng đã bị đánh trả quyết liệt. Tức tối vì không đạt được mục đích, ngày 7/2/1966, các đơn vị lính Hàn Quốc bắt đầu tiến hành một chiến dịch tấn công tàn bạo bằng vũ khí hạng nặng. 
Từ sáng sớm, các đơn vị pháo binh của địch nã đạn cấp tập vào Bình An. Khi pháo ngừng, lính Hàn Quốc lập tức ập đến. Chúng tìm kiếm các hầm trú ẩn của dân ven làng, thả lựu đạn cay bắt mọi người phải trồi lên rồi thả sức tàn sát. Ngay trong ngày đầu chiến dịch, 58 người dân đã bị giết hại. Những ngày sau đó, cuộc giết chóc, đốt phá ngày càng mở rộng qui mô với sự dã man chưa từng có. Trong ngày 12/2, 109 người đã bị giết hại. Ngày 23/2, tại khu vườn nhà ông Trương Niên ở thôn An Vinh, lính Hàn đã dồn 90 người dân tới, dùng súng trung liên hạ sát toàn bộ.
26/2 là ngày đẫm máu nhất, khi lính Hàn Quốc dồn tất cả những người chúng bắt được ở các nơi về Gò Dài (thôn An Vinh). Chúng đã giết hại 380 người bằng những hành động man rợ như hãm hiếp rồi dùng lưỡi lê đâm vào cửa mình phụ nữ, chất rơm đốt lửa thiêu sống trẻ em… Chiến dịch thảm sát của địch đã khiến trên 1.000 dân lành bị giết hại, trong đó phần lớn là người già, phụ nữ và trẻ em. Sự sống ở Bình An gần như bị hủy diệt hoàn toàn.
5. Vụ thảm sát Cây đa Dù
Sáng mùng 4 tháng Giêng năm Mậu Thân (12/2/1968), người dân các làng Phong Nhất, Phong Nhị ở huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam đã bị đánh thức bởi tiếng đạn pháo và súng máy. Sau đó, lính Hàn Quốc xuất hiện và áp giải rất nhiều phụ nữ, người già, trẻ em đến cây đa Dù ven quốc lộ 1A. Tất cả những người này sau đó đã bị hành quyết một cách dã man. 
6. Vụ thảm sát Hà My
Tờ mờ sáng 26 tháng Giêng năm Mậu Thân (25/2/1968), nhằm cưỡng bức người dân vùng bám trụ vào ấp chiến lược, hai đại đội lính của Lữ đoàn Rồng Xanh đã kéo đến bao vây làng Hà My (xã Điện Dương, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam), Chúng gom người già, phụ nữ, trẻ em về xóm Tây ở ba điểm: Trước nhà ông Nguyễn Điểu (42 người); hầm nhà bà Lê Thị Thoại (16 người) và nhà ông Nguyễn Bính (74 người). Sau đó, chúng dùng súng tiểu liên, cối, lựu đạn, bắn xối xả về phía người dân. Man rợ hơn, sau khi tàn sát, chúng phóng hỏa đốt thiêu, thịt cháy khét, chỉ còn xương chất thành đống, chẳng ai còn gương mặt để nhận dạng. Vụ thảm sát đã khiến 135 người bị sát hại, trong đó chủ yếu là người già, phụ nữ và trẻ em. 
7. Vụ thảm sát Duy Trinh 
Sáng 14/8//1968, lính Hàn Quốc đóng tại Hòn Bằng, cách làng Duy Trinh (Quảng Nam) chừng 400 m bắt đầu càn vào làng. Vừa đi chúng vừa bắn. Phần lớn người ở lại là người già, trẻ con và phụ nữ chạy xuống hầm trú ẩn. Quân lính Hàn Quốc phát hiện ra căn hầm nhà bà Thiệu tại xóm Mỹ An, liền ra lệnh mọi người ra khỏi nơi ẩn nấp, đứng xếp hàng trên miệng hầm. Một lát sau, chúng bắt tất cả trở lại hầm rồi bắt đầu cuộc giết chóc. Rất lạnh lùng, lính Hàn Quốc thay nhau cứ bắn một phát lại ném một quả lựu đạn xuống hầm. Có tất thảy 14 người toàn bà già, phụ nữ, trẻ em vô tội bị sát hại thảm thương. Tất cả đều vùi trong căn hầm mà sau này trở thành ngôi mộ chung của họ. Toán lính Hàn Quốc tiếp tục kéo qua xóm Vĩnh An cách đó chỉ chừng trăm mét. Vẫn hành vi man rợ như cũ, chúng lùa mọi người xuống hầm, lạnh lùng bắn một phát súng rồi lại ném một quả lựu đạn. 18 thường dân vô tội khác đã thiệt mạng. Tổng cộng 32 người đã bị chúng giết trong vụ thảm sát ở làng Duy Trinh.
Tôi biết rất rõ chiến tranh là khủng khiếp, khủng khiếp đối với những người lính phải đối đầu trong cuộc chiến. Nhưng không có nghĩa là binh lính được phép giết hại dân lành, nhất là phụ nữ và trẻ em. Quân đội Hàn Quốc đã làm những điều thật hết sức dã man, phi nhân tính và thật ghê tởm. Tôi nghĩ những người Việt và cả những người Hàn không bao giờ được phép quên đi những sự kiện bi thảm trên trong quá khứ. Chính vì lẽ đó, tôi cho rằng chính quyền Hàn Quốc còn nợ người dân Việt Nam một lời xin lỗi đối với những tội ác mà quân đội Hàn Quốc đã gây ra hơn 50 năm trước.
Tôi nghĩ người dân Việt Nam sẽ không quên hình ảnh những người lính Bắc Triều Tiên đã giúp nhân dân Việt Nam trong những năm tháng chống Mỹ cứu nước. Có nhiều người lính Bắc Triều Tiên đã hy sinh (cũng như những người lính Trung Quốc, Liên Xô cũ) vì nền độc lập, thống nhất của dân tộc Việt Nam. Tôi nghĩ người Việt Nam cũng nên có một tượng đài để ghi nhớ công ơn của những người nước ngoài đã ngã xuống vì tình nghĩa quốc tế cao cả.
Trong những ngày này, đã có những tín hiệu hết sức tích cực từ hai phía Bắc Triều Tiên và Hàn Quốc. Tôi theo dõi tình hình trên bán đảo Triều Tiên khá sát sao. Cá nhân tôi và nhiều đồng đội của tôi, cũng như thân nhân 5000 gia đình có người bị quân đội Hàn Quốc sát hại có nhiều ân, oán với người Triều Tiên trên bán đảo của “xứ buổi sáng tươi đẹp”. Dù có ân oán, nhưng tất cả chúng tôi vẫn cầu mong cho hai miền Triều Tiên hòa hợp, sớm đi đến thống nhất để xóa đi cái di sản cuối cùng của cuộc Chiến tranh Lạnh, một cuộc chiến tranh mà hai dân tộc Việt Nam và Triều Tiên chịu nhiều đau khổ nhất.
Read More

Nước Nga và Tổng thống Putin

Leave a Comment

Không nằm ngoài dự đoán, bất chấp việc Mỹ và EU cấm vận kinh tế, bất chấp âm mưu cô lập về chính trị, ngoại giao cũng như bôi nhọ nước Nga và Tổng thống Putin nhân vụ điệp viên hai mang Skripal bị đầu độc, bất chấp sức ép NATO đông tiến cùng hệ thống lá chắn tên lửa nhằm vô hiệu hóa sức mạnh tên lửa, hạt nhân Nga, ông Putin vẫn đắc cử Tổng thống Nga áp đảo với số phiếu ủng hộ 76.69%. Có thể nói đây là chiến thắng của sự đoàn kết, của lòng tin mà nhân dân Nga đã dành cho ông Putin, một con người đầy bản lĩnh, một nhà lãnh đạo quyết đoán, xuất chúng trong lịch sử hiện đại Nga.
Chúng tôi, những người yêu mến nước Nga, yêu mến Tổng thống Putin, nhân sự kiện này xin chúc mừng nước Nga, chúc mừng Tổng thống Putin!
Chúng ta cùng quay lại năm 1999, năm đầu tiên ông Putin bước vào điện Cremlin với tư cách là tổng thống. Đó là một nước Nga đang chìm trong cơn khủng hoảng toàn diện, chồng chất những khó khăn và rối loạn. Sau đà suy thoái kinh tế gần chục năm, nước Nga chỉ còn là nước thu nhập trung bình thấp ở châu Âu. Cơ cấu kinh tế hoàn toàn mất cân đối. Lợi nhuận từ dầu mỏ chiếm tỷ trọng lớn trong GDP. Nhưng dưới sự dẫn dắt của của một trung tá KGB (Cơ quan An ninh Quốc gia Liên Xô), điện Cremlin đã vực dậy nền kinh tế, buộc các doanh nghiệp lớn và giới tài phiệt phải tuân theo những nguyên tắc của chính quyền.
Trong hai thập niên đầu, ông Putin biết tập trung và phân phối nguồn lực để đảm bảo cho chính quyền duy trì và vận hành mọi hoạt động. Tổng sản phẩm quốc nội tăng lên 6 lần. Núi nợ nước ngoài được thanh toán trước thời hạn. Hàng trăm tỷ USD được tích lũy dự trữ (để hiểu sâu hơn, xin xem bài “Nước Nga đã trở lại vị thế cường quốc” của tôi trong trang blogchiasett blogspot.com)… Các nhà nghiên cứu, các nhà kinh tế đã tổng kết thành công của Putin và chính quyền của ông dựa trên ba mũi nhọn gọi là Putinnomics: Sự ổn định kinh tế vĩ mô, sự ổn định thị trường lao động và sự kiểm soát của nhà nước đối với những khu vực quan trọng chiến lược.
Tôi cho rằng đánh giá như trên là hoàn toàn chính xác nhưng chưa đủ. Cuộc chính biến ở Ucraina do Mỹ và phương Tây dàn dựng là một bước ngoặt đối với Nga, buộc Nga phải sáp nhập bán đảo Crimea bảo vệ quyền lợi dân tộc. Nhìn bề ngoài, có vẻ nước Nga chiếm thế thượng phong trước Mỹ và phương Tây, nhưng Ucraina cùng với Mỹ và phương Tây không bao giờ công nhận Crimea thuộc về Nga. Họ đã trừng phạt kinh tế, cô lập chính trị, ngoại giao và thù địch cứ đeo đuổi Nga như một cái bóng. Có thể Crimea sẽ trở thành một cái ách trên cổ nước Nga nhưng nó cũng là một viên ngọc quý đối với người Nga. Crimea là biểu tượng, quan trọng không chỉ về địa chính trị mà cả về phương diện lịch sử, văn hóa của Nga (trước đó Crimea thuộc về Nga). Chỉ trừ khi Liên bang Nga tan rã thì Crimea mới rời khỏi tầm kiểm soát của Moskva.
Mỹ và Phương Tây đã tin rằng nước Nga sẽ giống như Liên Xô sẽ tan rã thành từng mảnh. Sự tan rã do cùng một nguyên nhân là sự sụp đổ về kinh tế. Hơn nữa họ cho rằng thế cân bằng quân sự đã nghiêng về phía họ với việc NATO tiến về phía đông cùng với hệ thống lá chắn tên lửa xung quanh Nga. Trong bối cảnh đó, nước Nga đã cơ cấu lại nền kinh tế, hóa giải được các biện pháp trừng phạt kinh tế của Mỹ và phương Tây. Lần đầu tiên trong lịch sử, chưa đầy ba năm, từ 2014 đến 2017, nền nông nghiệp Nga đã vươn lên trở thành quốc gia xuất khẩu lương thực, thực phẩm hàng đầu thế giới. Điểm yếu thâm căn cố đế thuộc Liên Xô cũ dẫn đến một siêu cường tan rã, điểm yếu chết người của Nga đã trở thành một sức mạnh quan trọng, một nguồn thu ngoại tệ nhiều hơn ngành xuất khẩu vũ khí. Hơn thế nữa, nước Nga còn bước ra vũ đài quốc tế với việc đem quân đến Syria, hỗ trợ Chính quyền Syria, khẳng định vị thế chính trị, quân sự của mình trên vũ đài quốc tế trước sự bất lực của Mỹ và phương Tây. Trên thế giới có lẽ chỉ có Putin mới làm được những việc như vậy trong một bối cảnh mọi người đều rất rõ.
Ngay sau khi giành chiến thắng trong cuộc bầu cử, ông Putin có cuộc gặp mặt với các quan chức cấp cao và các ứng viên tổng thống trong cuộc tranh cử để thảo luận về kế hoạch trong sáu năm tới. Ông tuyên bố: “Điều chính chúng ta sẽ làm việc, dĩ nhiên là chương trình nghị sự nội bộ. Trước tiên, chúng ta phải đảm bảo tốc độ tăng trưởng cho nền kinh tế và làm cho nó trở nên năng động và sáng tạo. Chúng ta phải phát triển y tế, giáo dục, sản xuất công nghiệp, cơ sở hạ tầng… để đất nước chúng ta tiến lên và nâng cao mức sống của người dân"… Chúng ta cùng nhau làm việc trong chương trình nghị sự này!”
Tại sao ông Putin không đặt vấn đề an ninh, quốc phòng trong chương trình nghị sự? Là một sỹ quan KGB, Putin hiểu rất rõ các đối thủ, đường lối, chính sách và những thủ đoạn tác động đến an ninh, quốc phòng Nga. Tôi chắc chắn rằng ông không chủ quan khi ra quyết sách bản lĩnh, đầy tự tin: “Nga sẽ không chạy đua vũ trang”. Nga sẽ giảm chi tiêu quân sự vì Nga đã có mọi thứ. Vậy những thứ đó là cái gì? Những loại vũ khí “phi thường” mà ông Putin đã công bố trong thông điệp Liên bang Nga năm 2018 (xin xem Thông điệp Liên bang Nga năm 2018).
Đó là tổ hợp tên lửa Samart mới mang đầu đạn hạt nhân. Số lượng và sức mạnh công phá lớn hơn loại cũ của Liên Xô trước đây rất nhiều lần. Tổ hợp này có thể sử dụng trong mọi điều kiện, mọi tình huống, một loại vũ khí khủng khiếp, không một hệ thống phòng thủ tên lửa nào có thể gây trở ngại vì nó được trang bị động cơ hạt nhân, bay với quỹ đạo không thể xác định, “Trên thế giới chưa có một loại vũ khí nào như thế”. Về mặt lý thuyết, theo một vị tướng Nga cho biết, “phải dùng đến 500 quả đạn phòng chống tên lửa Mỹ mới có thể đánh chặn một quả tên lửa Samart của Nga”. Trong khi đó nước Mỹ không có đủ 500 quả tên lửa như vậy.
Đó là vũ khí siêu thanh Avangard đã được trang bị cho quân đội Nga (Quân khu miền Nam) từ ngày 1/12/2017. Nó có “khả năng bay trong tầng khí quyển dày đặc với cự ly xuyên lục địa’. Khối tên lửa tàng hình này “bay tới mục tiêu như một thiên thạch, giống như một quả cầu lửa, nhưng trong quá trình đó nó lại được điều khiển rất chắc chắn. Không một loại vũ khí nào có thể bắn hạ được nó.
Đó là những ‘thiết bị bay không người lái, xuyên lục địa”. Có thể gọi nó là máy bay không người lái chạy bằng năng lượng hạt nhân. Loại thiết bị này rất ít tiếng động, khả năng đổi hướng rất cao. Nó có thể được trang bị đầu đạn thông thường, đầu đạn hạt nhân. Cũng tương tự như vậy, đó là phương tiện tàu ngầm không người lái, đi ở độ sâu 1000 m. Đó là vũ khí laser…
Trong gần ba mươi năm Putin cầm quyền (kể cả thời gian làm thủ tướng), Putin và chính quyền của ông đã làm được những điều mà các quốc gia khác phải cần đến hàng trăm năm. Những loại vũ khí trên chỉ có thể chế tạo được ở một nước có trình độ giáo dục chuyên ngành rất cơ bản và có một đội ngũ nhân sự rất đặc biệt. Putin công khai tuyên bố những điều trên không phải để lấy phiếu bầu, để “đòn gió”, để “khoe”, để “hù dọa” mà để Mỹ và phương Tây “nên lắng nghe” và “để thức tỉnh”, để các bên ngồi với nhau định hình một thế giới mới. Đúng là những ngôn từ của một người đàn ông có quyền lực nhất thế giới mà 5 lần tạp chí Time đã bình chọn.
Bất kỳ “kẻ xâm lược tiềm năng nào” hãy suy nghĩ, hết sức cẩn trọng, chin chắn khi tấn công “gấu Nga”. Có thể nói như một chuyên gia bình luận quân sự “Chiến tranh thế giới thứ 3 chưa nổ ra các nước đã phải kéo cờ trắng đầu hàng”, vì vũ khí sẽ thay đổi nghệ thuật quân sự, thay đổi phương thức tác chiến, quyết định sự thành bại của chiến tranh. Thì ra, lâu nay Mỹ và phương Tây cứ hùng hục đổ tiền của cải tiến vũ khí với ảo tưởng chiếm ưu thế quân sự, rằng họ bất khả xâm phạm, nhưng họ đã lầm. Chính Tướng John Hyten, Tư lệnh Bộ chỉ huy Chiến lược Mỹ trong buổi điều trần trước quốc hội tuần trước đã thừa nhận: “Lúc này đây, chúng ta đành bất lực” và “đã đến lúc chúng ta phải thay đổi hệ thống phòng thủ tên lửa”.
Thật cay đắng cho Mỹ và phương Tây. Hàng trăm tỷ USD dành cho hệ thống phòng thủ chống tên lửa đang triển khai tại Mỹ và châu Âu phút chốc hóa thành "đống sắt vụn hoặc đưa vào bảo tàng lịch sử". Hàng chục hàng không mẫu hạm và hàng trăm khu trục hạm của họ trở thành miếng mồi ngon của tên lửa siêu thanh Nga. Điều nguy hiểm hơn là đến khi ông Putin, tổng thống có nguồn gốc từ cơ quan An ninh quốc gia Liên Xô công bố thì họ mới biết có những loại vũ khí “siêu nhiên” đó. Và thật trớ trêu, hiện nhiều người trong số họ vẫn còn tranh luận liệu có hay không những loại vũ khí mà ông Putin đã công bố. Đúng là thất bại về chiến lược. Chẳng trách Mỹ và phương Tây cứ ngày càng hằn học với Nga.
Thực ra không phải cho đến những ngày gần đây ông Putin mới công bố những loại vũ khí mà thế giới chưa từng có. Nước Nga đã hé lộ khả năng của mình trong ngày 7/10/2015 khi phóng 26 quả tên lửa hành trình, từ một chiến hạm nhỏ bé, vượt qua 1500 km đánh trúng tất cả những mục tiêu khủng bố ở Syria. Giới quân sự Mỹ, Phương Tây và cả Trung quốc đã giật mình kinh hoàng. Mặc dầu vậy, người ta vẫn tự an ủi đó là loại vũ khí đỉnh nhất của Nga, lẽ ra Nga nên để mổ trâu thì lại đem ra khoe để giết gà. Khi đó người ta mới bắt đầu thay đổi nhận thức tác chiến hiện đại không chỉ trên đất liền, mà cả trên biển, trên không… Mỹ bắt đầu phải xem xét lại kế hoạch át chủ bài tác chiến “không-biển” hòng chiếm ưu thế trước Nga và Trung. Nào ngờ nước Nga chưa tung hết bài, như trong đánh bạc, Nga chưa chốt hạ, chỉ đến khi ông Putin công bố thì mọi việc như đã rồi.
Rõ ràng nước Nga không có tiền của như Mỹ, phương Tây và Trung Quốc. Nga không thể chạy đua vũ trang truyền thống bằng tiền của nên Nga đã đi theo một hướng hoàn toàn khác, chạy đua vũ trang bằng trí tuệ, bằng cuộc cách mạng 4.0, tức là đi trước thời đại trên cơ sở những nguyên lý hoàn toàn mới, biến vũ khí, phương tiện chiến tranh của Mỹ, phương Tây và cả Trung Quốc đang chạy đua trở thành thứ lỗi thời. Putin là con người như vậy, luôn đi trước thời đại. Ông đã xây dựng được cho nước Nga “một đội quân hiện đại, tinh nhuệ và công nghệ cao”, không chỉ bảo đảm an ninh quốc phòng trong nước mà còn hoàn thành bất cứ nhiệm vụ nào, ở các khu vực trên thế giới.
Đó là những lý do vì sao sau khi đắc cử tổng thống, ông Putin chỉ đặt ra chương trình nghị sự nội bộ để đảm bảo tốc độ tăng trưởng cho nền kinh tế.
Lẽ ra sau Chiến tranh Lạnh, sau khi Liên Xô Xã hội chủ nghĩa sụp đổ, Mỹ và phương Tây nên mở lòng với nước Nga, tạo điều kiện cho Nga gia nhập EU, thậm chí gia nhập NATO. Nhưng trong thâm tâm, họ còn muốn Liên bang Nga tư bản rồi cũng sẽ sụp đổ như Liên Xô. Họ dồn ép nước Nga. Và chính cái tư tưởng thù hận chật hẹp mang hơi hướng của tư duy Chiến tranh Lạnh đó đã khiến nước “Nga tư bản hoang tàn” phải vươn lên thành một cực bên cạnh Mỹ và phương Tây. Họ đã để thua Nga 1 không vào phút 89 sau khi đã hạ gục Liên Xô ở hiệp 1. Trước mắt còn hiệp đấu phụ, hiệp đấu về kinh tế. Ai sẽ chiến thắng? Nga hay Mỹ và phương Tây?
Nền kinh tế Nga trong năm 2018 đã bắt đầu có những dấu hiệu khởi sắc. Tỷ lệ lạm phát tháng 12/2017 xuống thấp kỷ lục, đạt mức 2,5%, trong khi tỷ lệ thất nghiệp cũng duy trì ở mức tương đối thấp 5,1%. Theo ngân hàng UBS, Thụy Sĩ, kinh tế Nga đã hồi phục sau cuộc suy thoái kéo dài hai năm và đạt mức tăng trưởng 1,4% nhờ nhu cầu tiêu dùng và đầu tư nội địa tăng. UBS dự báo GDP của Nga trong hai năm tới sẽ tiếp tục tăng. Ngân hàng J.P. Morgan ước đoán đồng rúp của Nga sẽ không có nhiều biến động trong lúc giá dầu ổn định dần, góp phần thu hút dòng vốn đầu tư. Mặc dù vậy, phát triển kinh tế vẫn là một nhiệm vụ đầy khó khăn đối với chính quyền Putin và nó cần đến một sự cải tổ sâu sắc về cấu trúc hệ thống.
Trước cuộc bầu cử, ông Putin cam kết giảm tỷ lệ đói nghèo, hứa chi hàng trăm tỷ USD cho cơ sở hạ tầng và vạch ra tham vọng tăng trưởng kinh tế 8%. Tuy nhiên, mục tiêu trên được đánh giá là sẽ vô cùng khó khăn khi mà nước Nga đang đối diện với hàng loạt vấn đề như tốc độ tăng trưởng còn thấp, dân số già, nạn tham nhũng và tác động tiêu cực từ các biện pháp trừng phạt. Dù người Nga vẫn yêu quý Tổng thống Putin, nhưng những cuộc khảo sát gần đây cho thấy một bộ phận người dân ngày càng tỏ ra thiếu tin tưởng vào tình hình kinh tế đất nước.
Liệu ông Putin cùng với chính quyền của mình và nước Nga có thể phát triển kinh tế như mong muốn? Trên thế giới hàng trăm quốc gia đều mong muốn phát triển kinh tế, cạnh tranh với nhau, nhưng chỉ đếm trên đầu ngón tay quốc gia có “phép màu” như Nhật Bản, Hàn Quốc, Trung Quốc. Liệu nước Nga có nằm trong danh sách nước tiếp theo? Liệu ông Putin và nước Nga có thể hóa giải mâu thuẫn với Mỹ và phương Tây để cất cánh về kinh tế?
Nga là một đất nước rất đặc biệt. Năm 1917 người Nga đã đập bỏ chế độ Tư bản chủ nghĩa vì thấy nó quá thối nát. Sau 70 năm đi theo mô hình Xã hội chủ nghĩa, họ thấy nó trì trệ, bộc lộ quá nhiều khiếm khuyết, nhất là về mặt kinh tế, người ta lại phá bỏ nó đi vào năm 1991. Nước Nga rất rộng, rộng nhất thế giới. Nước Nga rất giàu tài nguyên, giàu nhất thế giới. Con người Nga dám nghĩ dám làm. Nước Nga sẽ đi về đâu trong cái thế giới này? Chỉ biết rằng cho đến nay ông Putin đã làm thay đổi diện mạo nước Nga trên quy mô toàn cầu. Sáu năm sắp tới là quá ngắn ngủi nhưng tôi tin vào ông Putin và nước Nga. Họ sẽ trở thành một cực mạnh mẽ trong cái thế giới đa cực đang định hình đầy hỗn loạn (xin xem bài Nước Nga đang trở lại vị thế cường quốc của tôi trong trang blogchiasett. Blogspot.com).

Read More

Tầm quan trọng chiến lược của Hiệp định Đối tác Toàn diện và Tiến bộ Xuyên Thái Bình Dương

Leave a Comment
Theo đánh giá của các chuyên gia kinh tế thế giới, Hiệp định Đối tác Toàn diện và Tiến bộ xuyên Thái Bình Dương là một hiệp định đa phương tự do, tiến bộ nhất và là hình mẫu tương lai của thế kỷ 21. Mặc dù Tổng thống Donald Trump rút khỏi Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP), nhưng 11 quốc gia trong đó có Việt nam ngày 8 tháng 3 đã ký Hiệp định Đối tác toàn diện và Tiến bộ xuyên Thái Bình dương (CPTPP) thay thế cho TPP.
Trên cơ sở của TPP, CPTPP đã đề cập tới việc cắt giảm hàng rào thuế quan đối với tất cả các loại hàng hóa và dịch vụ. Hiệp định này cũng đề cấp đến việc xử lý những vấn đề mới phi truyền thống như lao động, môi trường, mua sắm trong lĩnh vực công. Ngoài ra CPTPP vẫn đặt ra, đồng thời duy trì các yêu cầu, tiêu chuẩn cao về minh bạch hóa cũng như đưa ra cơ chế giải quyết chặt chẽ các tranh chấp có tính ràng buộc. Về việc mở cửa thị trường, 11 nước tham gia CPTPP quyết định đồng ý xóa bỏ cho nhau gần như toàn bộ thuế nhập khẩu theo lộ trình; tự do hóa đầu tư và dịch vụ trên cơ sở tôn trọng luật pháp của nước chủ nhà, đảm bảo sự quản lý chung của chính quyền sở tại… Chính vì vậy nó tạo ra cơ hội kinh doanh mới cho các doanh nghiệp, tạo ra lợi ích cho người tiêu dùng ở 11 nước thành viên.
Mặc dù Mỹ không tham gia nhưng Hiệp định Đối tác Toàn diện và Tiến bộ Xuyên Thái Bình Dương vẫn có quy mô rất lớn (trên 10.000 tỷ USD tổng GDP của 11 nước với một thị trường trên 500 triệu người) , có tầm quan trọng chiến lược đối với Việt Nam. Nó sẽ góp phần để Việt Nam xem xét thay đổi luật lệ, cải thiện môi trường đầu tư, thúc đẩy cơ cấu lại nền kinh tế, tăng cường năng xuất lao động và sức cạnh tranh của nền kinh tế, tăng cường xuất khẩu hàng hóa vào các thị trường lớn như Austrailia, Canada, Mexico, Nhật Bản… cũng như thu hút dòng vốn đầu tư (FDI) từ các nước thành viên vào các ngành, lĩnh vực mà Việt Nam có nhu cầu phát triển. Đặc biệt sau khi Mỹ quay trở lại và nhiều nước khác tham gia, Việt Nam có vị thế để đàm phán với những điều khoản đem lại lợi ích nhất cho mình. 
Theo tôi CPTPP quan trọng nhất đối với Việt Nam là tạo ra cơ hội để không bị lệ thuộc vào nền kinh tế Trung Quốc (TQ). Theo thông tin từ Tổng cục Hải quan Việt Nam, năm 2017 thương mại Việt Trung đạt 93,69 tỷ USD. Dự báo trong năm 2018 kim ngạch thương mại song phương sẽ chạm mốc 100 tỷ USD. TQ trở thành đối tác thương mại lớn nhất của VN và VN nằm trong số đối tác lớn top 10 của TQ. Với những điểm tương đồng về văn hóa, phong tục tập quán, vị trí địa lý thuận lợi, TQ vẫn sẽ là thị trường thương mại lớn nhất, giàu tiềm năng nhất của VN. Nhưng đáng buồn là, kim ngạch thương mại càng lớn VN càng bị bất lợi, luôn thâm hụt từ đầu những năm 1990 đến nay. 
Hai năm vừa rồi VN thâm hụt 22,765 tỷ USD, 28,5 tỷ USD với TQ. Có nghĩa là gần 30 năm qua, VN hoàn toàn thua thiệt trong quan hệ thương mại mà không hề có sự can thiệp cải thiện của chính quyền TQ. Họ đưa ra chính sách thương mại, đầu tư có lợi về kinh tế, chính trị, tạo công ăn việc làm cho doanh nghiệp, tạo điều kiện lao động cho công nhân TQ mà không hề đếm xỉa đến lợi ích của VN. Đó là chưa kể khi tình hình biên giới, tình hình Biển Đông không như ý TQ, họ sẵn sàng dùng đòn bẩy kinh tế để ép chúng ta phải nhượng bộ về chính trị, thậm chí cả chủ quyền. Bài học TQ trừng phạt Hàn Quốc, Nhật Bản, Philippines đã cho chúng ta thấy rõ điều đó.
Muốn không bị lệ thuộc vào TQ, muốn cán cân thương mại cân bằng, bình đẳng, VN phải đẩy nhanh quá trình hội nhập kinh tế quốc tế, phải nâng cao năng lực cạnh tranh hàng hóa của VN, phải tích cực thực hiện các cam kết song phương và đa phương với các nước ngoài TQ. VN phải đẩy mạnh quan hệ với Mỹ, Nhật Bản, Ấn Độ, Hàn Quốc, Nga… Đặc biệt VN phải tận dụng cơ hội do CPTPP mang lại để giảm nhập siêu từ TQ. Chẳng hạn các doanh nghiệp VN phải chú ý đến nguyên tắc xuất xứ hàng hóa để được hưởng ưu đãi thuế 0% từ CPTPP bằng cách chuyển sang nhập khẩu các yếu tố đầu vào từ các thành viên CPTPP (Canada, Nhật Bản, Austrailia, Mexico…) thay vì từ nhập khẩu của TQ. Đồng thời VN phải có chính sách thu hút đầu tư hợp lý, xem xét đầu tư có chọn lọc từ TQ vào VN để hưởng lợi từ CPTPP mang lại…
Bài học lịch sử giữ nước từ ngàn năm nay, bài học lịch sử hiện đại, bài học TQ xâm lược VN năm 1974, năm 1979 và năm 1988 vẫn còn nguyên giá trị. Không thể không cảnh giác với TQ từ lĩnh vực kinh tế tới chính trị. Hiệp định Đối tác Toàn diện và Tiến bộ xuyên Thái Bình Dương là một cái cốt vật chất chiến lược quan trọng để VN tránh bị lệ thuộc kinh tế TQ. Hy vọng mỗi người dân, mỗi doanh nghiệp VN biết tận dụng mọi cơ hội để dân tộc ta trường tồn bên cạnh gã khổng lồ đầy dã tâm bành trướng.
Read More

Blog Archive

About this blog

Được tạo bởi Blogger.