Meet The Author

NGUYEN DUY HUE

03/06/1952

Hà Nội, Việt nam.

author

Thăm Trường Đại học Stephens College

Leave a Comment

 Thăm Trường Đại học Stephens College

Trường Đại học Stephens College thành lập năm 1833, nằm gần khu Downtown của Thành phố Columbia, rộng khoảng 35 ha. Thủa ban đầu trường là cơ sở giáo dục dành cho nữ sinh trong vùng, chỉ có một tòa nhà và 25 nữ sinh theo học. Cũng như các trường học khác trong cùng thời kỳ đó, nữ sinh được học một số môn như tiếng Anh, triết học, đạo đức, đại số, địa lí. Hơn một thập kỉ sau đó, James L. Stephens hiến tặng cho nhà trường 20.000 USD, trường mới được xây dựng thêm một vài dãy và được đổi tên thành Stephens College. Hiện nay Stephens College đã được mở rộng, bao gồm 34 tòa nhà rải rác trong khuôn viên.
Trong gần 190 năm qua, Stephens College đã phát triển theo xu hướng chung của giáo dục đại học Mỹ. Bắt đầu từ sau năm 1920, nhà trường đã trở thành một trong những trường có uy tín không chỉ ở Mỹ mà ở cả châu Âu về các chương trình giáo dục xã hội, thông tin liên lạc, sức khỏe cộng đồng. Năm 1975 nhà trường triển khai chương trình nghiên cứu về phụ nữ, xem xét kinh nghiệm khác biệt, sự tác động của phụ nữ đối với cá nhân và xã hội. Và bắt đầu từ năm 1975 nhà trường triển khai thực hiện chương trình học tập dựa trên mạng trực tuyến online.
Việc học tập dựa trên mạng trực tuyến cho phép những phụ nữ trưởng thành, bận bịu việc gia đình có điều kiện học đại học. Nhìn chung dư luận xã hội đánh giá cao việc làm này. Trên cơ sở thành công đó, nhà trường áp dụng chương trình học trực tuyến kết hợp với việc học buổi tối cho các học viên theo học chương trình thạc sĩ quản trị kinh doanh, thạc sĩ lãnh đạo chiến lược, thạc sĩ tư vấn giáo dục, thạc sĩ chương trình và phương pháp giảng dạy.
Trường Đại học Stephens có bề dày truyền thống và cơ sở vật chất hiện đại. Điều kiện ăn ở học tập lý tưởng. Chất lượng đào tạo đẳng cấp. Stephens College được xếp thứ tư trong số các trường đại học khoa học xã hội và nhân văn trên toàn quốc. Trường nằm trong top 361 trường đại học tốt nhất quốc gia và là một trong số 158 trường đại học tốt nhất miền Trung Mỹ.
Là trường đại học tư thục dành cho phụ nữ, học viên phải đóng 40 ngàn đô một năm học (trường không nhận nam sinh viên). Stephens College nằm cạnh hai trường đại học lớn khác, nhưng nhà trường vẫn tồn tại và ngày một phát triển với những nét đặc thù riêng, với các chuyên ngành thích hợp và với các phương pháp, tổ chức phù hợp tâm sinh lý riêng của phụ nữ.
Stephens College cam kết và đảm bảo sự thành công trong công tác giáo dục đào tạo dựa trên những giá trị cốt lõi: Tôn trọng nhân phẩm bản thân và mọi người; can đảm, kiên trì; độc lập, tự chủ; tích cực giúp đỡ người khác và có tinh thần phê bình, tự phê bình;biết yêu thương và biết tiếp nhận tình yêu; nhạy cảm trong thế giới mà bản thân là một phần của nó; có trách nhiệm về sự lựa chọn của mình; có niềm tin vào tương lai; biết tạo ra cái đẹp theo thẩm mỹ của xã hội; có trí tuệ và khoan dung; biết dẫn dắt lãnh đạo và trao quyền cho người khác.
Chuyến đi tham quan trường của tôi bắt đầu từ tòa nhà Lela Raney wood Hall, nằm ở góc phía đông bắc trên đường Broadway. Đây là tòa nhà bốn tầng xây dựng năm 1938 bằng gạch đỏ, không trát vữa theo truyền thống xây dựng đặc trưng của vùng đất này. Tòa nhà Lela wood Hall có phòng khiêu vũ tập thể nổi tiếng, có phòng thư viện dành riêng cho công tác nghiên cứu, có các phòng trưng bày y phục theo thời gian và theo khu vực, có bảo tàng lịch sử trang phục với trên 15.000 bộ y phục mẫu được trưng bày bằng giá treo hoặc lồng vào mẫu người bằng gỗ. Tất cả đều sống động theo góc nhìn không gian bốn chiều. Nếu dừng lại một phút để ngắm nhìn, tìm hiểu mỗi một bộ y phục và mỗi ngày làm việc tám tiếng thì người ta phải mất một tháng mới xem xong bộ sưu tập thiết kế thời trang từ năm 1700 đến nay.
Cũng như các vị khách khác, sau khi nghe hướng dẫn viên giới thiệu, minh họa bằng hình ảnh về lịch sử, về truyền thống cũng như sơ đồ trực quan khuôn viên của nhà trường, tôi được đưa tới phòng tuyển sinh và phòng tư vấn tuyển sinh. Tại đây nhân viên phòng tuyển sinh giới thiệu một cách ngắn gọn và chuyên nghiệp. Thủ tục xin vào trường rất đơn giản. Sinh viên chỉ cần nộp đơn xin học, giấy chứng nhận tốt nghiệp phổ thông trung học, điểm thi SAT hoặc TOEFL. Sinh viên có thể trực tiếp nộp hồ sơ tại phòng tuyển sinh bất cứ thời gian nào trong năm. Nếu không có thời gian, sinh viên có thể đăng ký trực tuyến qua mạng. Nếu là học sinh Mỹ thì chỉ cần ba đến năm phút trước bàn phím và một cái kích chuột là biết được bạn có phải là sinh viên của trường đại học này hay chưa.
Vì là người nước ngoài nên tôi được giới thiệu sang phòng sinh viên quốc tế. Tại phòng này, tôi được giới thiệu tỉ mỉ hơn. Chẳng hạn như thủ tục nhập học của sinh viên quốc tế bao gồm: Đơn xin nhập học cho sinh viên quốc tế có mẫu kèm theo, lệ phí 25 đô không hoàn lại, chứng minh tài chính kèm theo mẫu, bản sao học bạ trung học phổ thông, giấy chứng nhận tốt nghiệp trung học phổ thông, điểm thi TOEFL (550 điểm trên giấy, 79 điểm trên máy). Các văn bản bằng tiếng nước ngoài đều phải dịch công chứng sang tiếng Anh. Nếu sinh viên học tiếng Anh như ngôn ngữ thứ hai mà không đủ điểm TOEFL nhà trường vẫn cho nhập học nhưng phải theo học một khóa tiếng Anh tùy theo trình độ tại trường.
Nhân viên Phòng tư vấn có thể tư vấn trực tiếp tại văn phòng, có thể đến tất cả các trường trung học phổ thông trong, ngoài bang; thậm chí có thể tư vấn ở nhiều cơ sở nước ngoài như ở châu Âu, Hàn Quốc, Nhật bản. Họ có riêng một trang web với những địa chỉ email, số điện thoại của từng cá nhân trong phòng. Nhân viên tư vấn còn giúp sinh viên kết nối những sở thích, những điều quan tâm vào một ngành học. Chẳng hạn nếu sinh viên muốn sau này làm việc trong lĩnh vực y tế thì nên chọn môn sinh học trước. Hoặc nếu sinh viên yêu thích và muốn làm việc trong môi trường với trẻ em thì nên chọn những ngành trong lĩnh vực giáo dục. Cuối cùng họ đưa ra một số lựa chọn bằng cách giới thiệu những ngành, những khoa thích hợp qua những cuốn sách mỏng hoăc trên trang web để sinh viên tự khám phá và quyết định làm thế nào để Stephens College có thể giúp họ đạt được giấc mơ của mình.
Chương trình giáo dục của Stephens College là sự tổng hợp những tri thức cơ bản, nền tảng và sự tập hợp các kỹ năng cho sinh viên về khoa học, khoa học xã hội và nhân văn. Nhà trường đào tạo và cung cấp trên 50 chuyên ngành trong chương trình đại học dành riêng cho phụ nữ ở nhiều lĩnh vực như luật, dược, sinh học, y tế cộng đồng, quảng cáo, truyền thông, sáng tác, múa, hát, thiết kế, phim kỹ thuật số, phim marketing, thông tin đại chúng số, giáo dục, phát triển con người và giáo dục, phát triển con người và tâm lý học, tiếng Anh, quản trị kinh doanh, kế toán tài chính, quản lý công, quan hệ công chúng, tổ chức sự kiện, truyền thông thời trang, thiết kế thời trang và phát triển sản phẩm, thiết kế đồ họa, thiết kế nội thất, marketing thời trang và quản lí, nhà hát nghệ thuật, quản lý nhà hát, sân khấu, trang phục sân khấu, thiết kế sân khấu…
Nhân viên phòng tư vấn và tuyển sinh không chỉ giới thiệu quảng bá về các ngành học, chương trình học, thời gian học mà còn đưa khách tham quan đến tận lớp học, cơ sở thực hành của sinh viên. Chẳng hạn giới thiệu về Khoa Nghệ thuật biểu diễn và Khoa Sân khấu, người nghe biết Stephens College được xếp hạng trong top 10 trường có nhà hát và sân khấu, thính phòng trong số các trường đại học tốt nhất. Trường có ba nhà hát, sân khấu, thính phòng, đặc biệt trong đó có một nhà hát cổ xây dựng năm 1899. Nhà hát Mecklenburg Playhouse có 400 chỗ ngồi với hệ thống âm thanh và ánh sáng tự động hóa. Sân khấu của nhà hát là sân khấu tách rời, được điều khiển bởi những kỹ sư sân khấu chuyên nghiệp. Khoang thang máy dùng cho dàn nhạc hoạt động bằng hệ thống thủy lực.
Khi tôi đến các cơ sở thực tập, thấy các sinh viên trực tiếp làm việc với các nghệ sĩ, diễn viên, kỹ thuật viên đang tập dượt lần cuối để ra mắt công chúng thành phố buổi tối hôm sau. Tôi được một nữ sinh cho biết cô phải tìm hiểu, học tập, phụ giúp các nghệ sĩ không dưới 10 tác phẩm nghệ thuật một năm. Bên cạnh nhà hát Mecklenburg Playhouse là sân khấu Warehouse Theatre. Sân khấu này là sân khấu biểu diễn ca, múa, nhạc, kịch, phim ảnh quanh năm của sinh viên. Từ những buổi biểu diễn thường nhật của sinh viên trường tới biểu diễn báo cáo tốt nghiệp, từ những tác phẩm học tập nghiên cứu đến những sự kiện phim ảnh lớn mang tầm quốc gia diễn ra trong phạm vi trường đều được trình diễn tại đây. Có một ban điều hành trong đó có đại diện của sinh viên từ năm thứ nhất tới năm thứ tư tham gia.
Cơ sở tiếp theo là thính phòng Stephens Auditorium. Nó được xây dựng năm 1948 với 2300 chỗ ngồi. Đây là nơi biểu diễn liên hoan ca múa nhạc truyền thống của cả thành phố, nơi tổ chức lễ hội, lễ phát bằng và những sự kiện lớn mang tính cộng đồng xã hội hoặc mang tính liên trường. Như vậy, sinh viên theo ngành nghệ thuật không những nhận được sự đào tạo chuyên sâu liên quan đến nghệ thuật biểu diễn trong những lĩnh vực múa, hát, diễn xuất, âm nhạc, sân khấu, chỉ đạo sân khấu, trang phục, mà còn học được công việc quản lý nhà hát, công việc thiết kế chiếu sáng, công tác văn phòng nhà hát, về vấn đề công chúng và quan hệ công chúng. Sinh viên có thể học trên lớp học, có thể học tập và thực hành trong môi trường thực tế ở các cơ sở ngay tại trường để tìm hiểu, khám phá, sáng tạo và để có cơ hội thành công hơn trong ngành kinh doanh giải trí rất phát triển ở Mỹ.
Tôi đến thăm một văn phòng đặc biệt của Stephens College mà ở các trường đại học của Việt Nam chưa có và không biết đến bao giờ mới có. Đó là phòng phát triển nghề nghiệp. Giám đốc phòng phát triển nghề nghiệp là bà Amanda M. Robert. Bà cho tôi biết, ngay từ khi sinh viên bước chân vào trường, văn phòng đã có giấy mời tham dự hội thảo. Văn phòng sẽ cung cấp cho nữ sinh những cơ hội tự khám phá những mục tiêu, phát triển các kỹ năng và tìm cơ hội việc làm trong tương lai từ những bước đi chập chững đầu tiên của họ khi mới bươc vào trường.
Dù chỉ có mình tôi trong một căn phòng rộng lớn, Amanda vẫn thuyết trình trên powerpoint về công việc và các dịch vụ mà phòng phát triển nghề nghiệp sẽ cung cấp cho nữ sinh. Bà nói: “Chúng tôi giúp sinh viên tự đánh giá về bàn thân, tìm kiếm và thăm dò những ý tưởng, khả năng, sở thích để giúp họ xác định chuyên ngành cũng như nghề nghiệp thích hợp nhất. Chúng tôi cũng không loại trừ việc xác định với sinh viên về việc phải thay đổi nghề nghiệp trong thế giới đầy biến động này.”
Tôi hỏi: Thế công việc của phòng bà khác gì phòng tư vấn?
- Khác chứ, bà say sưa trình bày, nhiều sinh viên đến đây đã quyết định đổi ngành học và quyết tâm theo học thêm những chương trình mà họ cần trong thời gian học ở trường. Phòng tư vấn mới chỉ giúp sinh viên đi vào đâu. Còn chúng tôi giúp sinh viên đi theo những con đường nào. Và quan trọng hơn là đi như thế nào. Chúng tôi hỗ trợ sinh viên thiết lập mục tiêu, kế hoạch và các chiến lược thành công để thực hiện mục tiêu, kế hoạch. Chúng tôi cũng điều phối các chương trình nghiên cứu và hỗ trợ việc làm cho sinh viên trong và ngoài nhà trường. Chúng tôi cũng tổ chức các khóa giảng dạy, thuyết trình các chiến lược tìm kiếm việc làm. Chúng tôi trang bị cho sinh viên kỹ năng xin việc bao gồm: viết sơ yếu lý lịch, thư giới thiệu, các hình thức kết nối mạng với các phiên giao dịch của các trung tâm môi giới việc làm, giúp sinh viên làm quen với văn hóa kinh doanh, trả lời phỏng vấn. Chúng tôi còn điều phối các chương trình thực tập và tín dụng cho các chương trình thực tập. Chúng tôi cũng liên hệ với tất cả các công trường, nhà máy xí nghiệp, bệnh viện, trường học, các cơ quan đoàn thể xã hội và nghề nghiệp trong ngoài thành phố Columbia để tìm kiếm việc làm, thực tập cho sinh viên.
Amanda đưa tôi đến trước tấm bảng công tác cụ thể trong một tháng của phòng phát triển nghề nghiệp. Tôi thấy có sáu mục, ghi rành mạch nội dung công việc, thời gian thực hiện, địa điểm tiến hành, ai là người phụ trách. Đó là những cuộc hội thảo chuyên đề về sự nghiệp văn phòng và nhu cầu nhân lực văn phòng của xã hội, hội thảo chuyên đề về cuộc sống của sinh viên sau khi tốt nghiệp, chuyên đề cơ hội nghề nghiệp trong giáo dục, chuyên đề cơ hội nghề nghiệp trong lĩnh vực y tế cộng đồng… Ngoài ra còn một thông báo cho sinh viên thực tập với những nội dung: Tìm việc thực tập, thiết lập kế hoạch thực tập, hợp đồng thực tập, chính sách thực tập. Tất cả nội dung chi tiết sinh viên có thể xem trong mạng của văn phòng phát triển nghề nghiệp.
Ngành học tôi quan tâm nhất ở Stephens College là ngành giáo dục. Cũng chính vì vậy, phòng tư vấn, phòng tuyển sinh và bộ phận hướng dẫn tham quan nhà trường không đi theo lịch trình đã định thông thường. Họ tập trung giới thiệu, giải thích và trả lời về những vấn đề tôi muốn đi sâu tìm hiểu. Khoa Giáo dục của Stephens College đã được Bộ Giáo dục Mỹ kiểm định và xác nhận chương trình đạt chuẩn tiên tiến. Một nhân viên đưa tôi đi thăm Trung tâm nghiên cứu trẻ em Webb Center bằng xe ô tô điện. Tại trung tâm có những lớp học dành cho trẻ mầm non và học sinh tiểu học. Stephens College là một trong những trường đại học ở Mỹ có khoa giáo dục mà học sinh ở lứa tuổi mầm non và tiểu học được tổ chức thành những lớp học ngay trong trường đại học để phục vụ cho công tác nghiên cứu, giảng dạy, kiến tập và thực tập giảng dạy.
Tôi được biết Trung tâm nghiên cứu trẻ em Webb Center ban đầu có chức năng là một trường thực nghiệm. Vào năm 1970, Khoa giáo dục trẻ ban đầu mới đổi tên là Trung tâm nghiên cứu trẻ em như ngày nay. Trung tâm có thêm chức năng nghiên cứu khoa học về sự phát triển con người trong giai đoạn đầu, cùng với chức năng nghiên cứu khoa học sư phạm. Các nhà nghiên cứu, các giáo sinh, phụ huynh và khách tham quan có thể theo dõi, quan sát học sinh trong lớp học, ngoài lớp học ở những phòng chuyên biệt không ảnh hưởng đến việc dạy và học của thầy và trò. Giáo sinh cũng được tham gia trực tiếp với học sinh trong những hoạt động giảng dạy, vui chơi trên lớp với sự giám sát của các giáo sư, các giảng viên và giáo viên chủ nhiệm lớp.
Ở Trung tâm Webb học sinh được đặt vào vị trí trung tâm. Lớp học của trẻ mang dáng dấp của một phòng chơi, rất ít bàn ghế. Mỗi lớp chỉ có ba hay bốn chiếc bàn tròn kèm theo mấy chiếc ghế xếp xung quanh. Trên tường là giá sách, đồ chơi, đồ dùng dạy học và các loại tranh ảnh. Chỉ có vách ngăn các lớp là bằng gạch, còn lại là cửa kính để đón ánh sáng tự nhiên. Mặc dầu vậy trên trần phòng học vẫn có một hệ thống đèn chiếu sáng dày đặc. Phòng học và hành lang từ lúc các em bước vào đến lúc các em ra về đều được điều hòa ở một nhiệt độ nhất định.
Dù rất ít thời gian nhưng tôi vẫn tranh thủ xem lướt qua những cuốn sách giáo khoa của các em lớp 1, lớp 2, lớp 3, lớp 4, lớp 5 trên bàn học và trên giá sách. Sách giáo khoa đều được đóng bằng bìa cứng. Từ bìa cho đến nội dung các trang đều in chữ khổ lớn, thậm chí rất lớn. Vậy mà nội dung bài học cũng không quá một trang với lớp 1, lớp 2 và không quá hai trang với lớp 4, lớp 5. Trong một, hai trang đó tôi ước chừng đến 60 - 70% là kênh hình. Ở lớp 1, lớp 2 có trang chỉ có mấy dòng. Tất cả đều được in màu. Cả đến cuốn sách cho trẻ tập viết và làm bài tập cũng in chữ khổ lớn và in màu.
Tôi thầm nghĩ không biết chất lượng trường học ở đây như thế nào nhưng qua quan sát và tiếp xúc tôi có thể chắc chắn một điều, học sinh ở đây thật hạnh phúc. Khuôn mặt các em luôn rạng rỡ, luôn vui cười. Các em thật hoạt bát, tự nhiên và tự tin; không một chút e dè. Một em học sinh lớp 5 đưa tôi đi tham quan, giới thiệu với tôi về các lớp học, về các giờ học, đưa tôi đi thăm thư viện, giới thiệu các loại sách trong thư viện, rồi đưa tôi đến gặp thầy giáo đang hướng dẫn học sinh tập thể dục thể thao…
Tôi bị thuyết phục hoàn toàn về khả năng giao tiếp, ứng xử của các em. Các em nói chuyện và giới thiệu một ngày học tập ở trường không khác gì hướng dẫn viên và các giáo viên. Về mặt này, học sinh Việt Nam, kể cả học sinh THPT cũng không thể bằng các em tiểu học ở đây. Tôi tin chắc rằng mỗi ngày các em đến trường thật sự là một ngày vui, một ngày có ý nghĩa, dẫu không có lấy một dòng khẩu hiệu, một panô, một áp phích tuyên truyền như trong các nhà trường ở Việt Nam.
Có hai trình độ đào tạo tại Khoa Giáo dục của trường: Cử nhân và thạc sĩ. Chương trình thạc sĩ thường từ một năm đến hai năm nếu sinh viên theo học đã có bằng đại học và có thời gian công tác thực tiễn. Chương trình học cử nhân thường kéo dài từ ba đến bốn năm tùy theo người học. Nếu sinh viên muốn trở thành giáo viên từ mầm non đến tiểu học thì phải theo học những tín chỉ bắt buộc và tự chọn, bao gồm những môn chung và những môn chuyên ngành theo quy định chung.
Khoa Giáo dục của Stephens College đã tạo điều kiện cho sinh viên chuẩn bị công việc giảng dạy, cung cấp thời gian quan sát, tìm hiểu, học tập với trẻ em từ mầm non đến tiểu học tại trung tâm nghiên cứu trẻ em tại trường và ở ngoài nhà trường. Sau này, nếu sinh viên muốn làm việc với trẻ em và gia đình của họ ngoài nhà trường thì có thể tham gia chương trình phát triển con người. Ngoài những tín chỉ theo quy định sinh viên được kết hợp nghiên cứu về sư phạm, tâm lý phát triển trẻ em. Sau khi tốt nghiệp, sinh viên sẽ làm công việc dịch vụ phục vụ con người trong các lĩnh vực như quản lý, chăm sóc trẻ em, giảng dạy, dịch vụ xã hội, tư vấn tại gia hay các tổ chức xã hội.
Ba tiếng tham quan Stephens College với tôi thật quá ngắn ngủi. Tôi nghĩ chắc chắn mình sẽ còn trở lại đây. Ngôi trường đại học tư thục dành cho nữ sinh này có gì đó thật cuốn hút. Nhà trường thật sự đã tạo ra một cộng đồng lý tưởng để sinh viên sống, làm việc và học tập. Sinh viên nhập học được sống trong khuôn viên của trường cho đến khi tốt nghiệp ra trường. Một môi trường mà sinh viên bước ra khỏi nhà là cùng với bạn bè tới lớp, đến phòng thí nghiệm, đến nơi thực hành. Từ sáng đến tối, việc ăn uống, sinh hoạt, học tập đều nằm trong khuôn viên nhà trường, một khuôn viên yên bình, thoải mái và an toàn giữa những vườn hoa, công viên và như trong một khu rừng đầy cây cối. Giữa thầy và trò, giữa trò và trò thật gần gũi ấm cúng. Đó là môi trường tối đa hóa thời gian, làm sâu sắc hơn những trải nghiệm đời sinh viên. Nhưng quan trọng hơn cả, môi trường thân thiện trong khuôn viên trường tạo không khí cho sinh viên tập trung vào những điều quan trọng nhất: Học tập, trau dồi nghề nghiệp, vui chơi giải trí và hứa hẹn một tương lai vững chắc cho người học.
Tien Nguyen, Nguyễn Lê Duyên và 49 người khác
24 bình luận
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Read More

Thăm Trường Đại học Columbia College

Leave a Comment

 Thăm Trường Đại học Columbia College

Từ khu nội trú Trường Đại học Missouri đi bộ khoảng nửa tiếng theo một đại lộ hướng Tây, tôi thấy một số dãy nhà ba, bốn tầng cổ kính. Tầng trệt của những tòa nhà này hầu như được xây bằng đá. Tầng hai, tầng ba, tầng bốn xây bằng gạch đỏ không trát vữa. Từ vật liệu đến kiến trúc của những tòa nhà đều gợi nét rêu phong, trầm mặc. Theo chỉ dẫn bản đồ, đây là một trường học.
Sau khoảng sân cỏ rộng xanh non có trụ cổng trường xinh xắn nằm bên đường với dòng chữ Columbia College. Đó là biểu tượng của Trường Columbia College, Missouri và cũng là lô gô lịch sử của nhà trường. Tôi thoáng chút ngỡ ngàng vì trường này dường như hơi nhỏ.
Lúc đầu tôi tưởng Columbia College là trường cao đẳng theo nghĩa của từ tiếng Anh “college”. Sau đó mới biết mình nhầm. Columbia College là một trường đại học phi lợi nhuận. Ở Mỹ, thuật ngữ college thường được người ta xem là cơ sở giáo dục đại học chuyên ngành. Còn trường đại học mang tên “university” điển hình thường là một tập hợp các đơn vị trường đại học được gọi là College (trường đại học chuyên ngành) hay School (trường) và Department (khoa). Nghĩa là nhiều college hay school và department mới hợp thành một university trong cùng một khuôn viên hoặc liền kề của một trường mang tên “university”.
Ở Mỹ tên gọi college (cao đẳng) còn do lịch sử để lại. Phần lớn các college được thành lập cách đây một đến hai thế kỷ. Theo thời gian nhiều trường không muốn thay bằng tên university. Những college có lịch sử lâu đời, nhất là những trường đại học tư thục, thường nằm trong top đầu của Mỹ về công tác nghiên cứu và đào tạo tiến sỹ, sau tiến sỹ. Chẳng hạn như ba trường tư thục nổi tiếng nhất Hoa Kỳ: Trường Đại học Chicago (xin xem bài Thăm Trường Đại học Chicago của tôi trong trang Face này) Trường Đại học Stanford (xin xem Thăm Trường Đại học Stanford cũng trong trang Facebook này), Trường Đại học Harvard.
Trường Đại học Columbia College là trường chuyên đào tạo các chuyên ngành khoa học tự nhiên, khoa học xã hội nhân văn và kinh tế. Trường tuyển sinh ở tất cả các bang trên đất Mỹ và ở cả nước ngoài. Mỗi năm nhà trường nhận trên 25.000 sinh viên ở các cơ sở. Riêng cơ sở tại thành phố Columbia, Missouri có 1200 sinh viên học ban ngày, 3000 sinh viên học trực tuyến và học buổi tối. Việc nộp đơn xin học hết sức đơn giản và thuận tiện. Thí sinh có thể đăng kí vào học quanh năm qua mạng hoặc qua văn phòng tuyển sinh, không thi đầu vào, không phỏng vấn, không cần thư giới thiệu. Sinh viên chỉ cần nộp giấy chứng nhận học hết lớp 12, chứng chỉ TOEFL IBT 60 điểm trở lên.
Columbia College thành lập năm 1851 theo quyết định của chính quyền bang Missouri. Đây là một trong những trường đầu tiên xây dựng dành cho phụ nữ ở các bang miền Tây sông Mississippi. Năm 1970 trường mới bắt đầu nhận sinh viên nam. Từ 138 nữ sinh trong năm đầu thành lập, đến nay Columbia College đã có hàng chục ngàn sinh viên. Từ một cơ sở ở thành phố Columbia, trường phát triển thêm 33 cơ sở trong bang và ở nhiều bang khác, đặc biệt có 18 cơ sở dành riêng cho quân đội.
Tôi không so sánh và cũng không dám so sánh hệ thống trường đại học, cao đẳng công lập và tư thục của Việt Nam (Việt Nam có 460 trường đại học và cao đẳng) với hệ thống trường đại học công lập và tư thục của Mỹ (Mỹ có gần 5000 trường). Trong lúc các nhà giáo dục Việt Nam và nhiều nước thuộc thế giới thứ Ba đang loay hoay tìm cách học tập theo mô hình giáo dục đại học Mỹ, nền giáo dục tiên tiến nhất thế giới phương Tây, thì cách đây gần mười năm, Tổng thống Mỹ Obama đã họp với các chủ tịch hội đồng trường, hiệu trưởng các trường đại học vào tháng 8 năm 2012 để bàn phương hướng khắc phục những hạn chế, khiếm khuyết để thay đổi căn bản nền giáo dục đại học Mỹ cho phù hợp với việc đào tạo nhân lực trong thời đại kinh tế tri thức và kỷ nguyên bùng nổ khoa học công nghệ.
College Columbia phát triển theo tinh thần đổi mới của Tổng thống Obama, nhận tất cả học sinh viên đã học hết lớp 12 vào học (ở Mỹ không thi vào trung học phổ thông, không thi tốt nghiệp 12, không thi đại học) theo đúng 3 cam kết của Thống đốc Missouri đưa ra khi tranh cử: 100% người dân có nhu cầu được tham gia bảo hiểm y tế, 100% học sinh học hết lớp 12 được học đại học và cao đẳng, 100% người đến tuổi lao động có nhu cầu đều có việc làm.
College Columbia đào tạo trình độ thứ nhất là trình độ cao đẳng, học 2 năm cấp bằng Associate. Sau đó sinh viên có thể tiếp tục học hai năm nữa ở trường để lấy bằng đại học, hoặc theo học hai năm ở bất kỳ trường đại học nào khác (Mỹ không có trường trung cấp, người ta quan niệm học hết phổ cập lớp 12, nếu học sinh học lên là học hệ cao đẳng và đại học). Nếu không muốn học lên đại học, ngay từ khi vào trường, sinh viên có thể chọn các ngành nghề học hai năm ra trường tham gia vào lực lượng lao động xã hội.
Columbia College đào tạo trình đô thứ hai là trình độ đại học, cấp bằng Bachelor, thời gian học bốn năm.Trường đào tạo các ngành: Quản trị kinh doanh, Quản lý Nhân sự, Công nghệ thông tin, Khoa học Xã hội và Nhân văn, Khoa học Tự nhiên. Mỗi ngành đào tạo đại học lại bao gồm nhiều chuyên ngành riêng. Columbia college cũng đào tạo trình độ thạc sĩ, cấp bằng Master, thời gian học hai năm. Không đào tạo Tiến sỹ.
Ngoài đào tạo tập trung ban ngày hoặc tối, nhà trường còn đào tạo trực tuyến (không có COVID các trường đại học Mỹ vẫn đào tạo trực tuyến từ cuối những năm 1990). Trong số trên 25.000 sinh viên ở 33 cơ sở, nhà trường có tới 10.000 sinh viên đăng ký học trực tuyến từng học phần hoặc tất cả các học phần. Đăng ký học trực tuyến sinh viên sẽ được giảm đáng kể tiền đóng học phí. Ngoài ra, trường còn đào tạo theo các chương trình ngắn hạn, cấp chứng chỉ theo các chuyên ngành như Chứng chỉ Nghề, Chứng chỉ Quản lý Công, chứng chỉ Quản lý nguồn Nhân lực, Chứng chỉ Marketing… Nhìn chung việc đào tạo linh hoạt, mềm dẻo đáp ứng nhu cầu học tập của sinh viên vừa đi làm vừa đi học, sinh viên có gia đình, người lao động chuyển đổi ngành nghề, cán bộ nhân viên muốn tu nghiệp nâng cao trình độ…
Sau khi xem chương trình giới thiệu về trường ở phòng tuyển sinh, tôi định đi lướt xem xét một vài khối lớp học, quan sát bên ngoài một số tòa nhà để có cái nhìn ban đầu về Columbia College. Không ngờ gặp một nữ sinh Việt Nam đang theo học tại trường gần tòa nhà Banks hall. Cháu chủ động đến bên tôi, hỏi xem tôi có phải là người Việt không, rồi tự giới thiệu: “Cháu là N.😭, ở Thành phố Đà Nẵng. Cháu sang đây học được 3 năm. Cháu thấy hình như bác muốn đến thăm anh chị nào ở trường này”.
Tôi tự giới thiệu mình làm công tác tư vấn học sinh trung học phổ thông vào các trường đại học, cao đẳng và du học ở một trường tại Hà Nội; muốn tìm hiểu thực tế về các trường đại học, cao đẳng Mỹ; nhân thăm con gái học ở trường Missouri nên đến trường tìm hiểu để phục vụ cho công việc của mình ở Việt Nam. T biết hai con gái tôi. Nói chuyện với tôi, T cởi mở như gặp người thân: “ Cháu biết hai chị nhà bác khi các chị ấy biểu diễn ở thính phòng Jesse trong đêm hội sinh viên quốc tế International Night của Trường Missouri”.
T nhận học bổng của Trường Đại học Columbia College, Missouri. Ở trung học phổ thông, T học tại trường chuyên Lê Qúy Đôn. Cháu được vào đội tuyển quốc gia thi học sinh giỏi quốc tế. Kỳ thi lớp 12 T được giải Nhất môn sinh toàn quốc và huy chương Vàng quốc tế.
T dẫn tôi đi thăm tòa nhà Banks Hall. Đây là tòa nhà nội trú ba tầng mới xây dành cho sinh viên mới nhập học năm học này. Thiết kế của tòa nhà thật độc đáo. Nhìn vào tôi chỉ thấy một khối kính mầu ngăn thành những ô đều tăm tắp như kẻ chỉ. Bước vào tòa nhà trải thảm gắn điều hòa chung, người ta cảm thấy ấm áp và sạch sẽ như có ai vừa lau dọn. Mỗi tầng của tòa nhà đều có phòng tắm hơi, phòng tắm công cộng riêng.
T đưa tôi đi thăm phòng học ở khu nhà nội trú. Mở cửa bước vào, hệ thống đèn trong phòng tự động bừng sáng. Căn phòng rộng 75 m2. Phía trên có ba chiếc bảng: Một chiếc bảng đa năng màn hình cảm ứng lớn ở giữa. Hai chiếc bảng tương tác thông minh nhỏ hơn ở hai bên. Cả 3 chiếc bảng đều nối kết với internet. Bảng ở bên phải dùng cho diễn giảng trình chiếu nội dung chuyên đề. Bảng bên trái dùng cho sinh viên và thính giả ở dưới (thính giả có thể là người dân thành phố, bạn bè của sinh viên nhà trường hay sinh viên trường khác). Trong phòng có 40 bộ bàn ghế đôi. Mỗi bộ bàn ghế đều có hai ổ cắm điện để cho sinh viên dùng máy tính cá nhân.
Mỗi tầng có một phòng giống như trên. Có một cán bộ chuyên trách tổ chức sự kiện ở mỗi tầng. Sinh viên ngoài giờ lên lớp được khuyến khích tới đây để giao lưu; xem phim, thưởng thức một vở kịch mới hay nghe biểu diễn âm nhạc trực tuyến. Sinh viên có thể học nhóm khoa học hay kỹ năng lãnh đạo; học chuyên đề, hội thảo theo chủ đề; tương tác xã hội và tạo sự nối kết cá nhân với tất cả mọi người…
Bên cạnh phòng học là Phòng lab computer. Trong phòng lab có hơn hai chục máy tính bàn, có máy in, fax, photo. Ban đầu tôi nghĩ phòng này không cần thiết, vì mỗi sinh viên đều có máy tính cá nhân. Trường lại phủ sóng wifi nên mấy khi sinh viên đến lab này. T giải thích máy tính ở đây đều được nối kết với hệ thống thư viện của trường và hệ thống thư viện của các trường đại học khác nên rất hữu ích. Hơn nữa nó là những máy chuyên dụng cài đặt những phần mềm khoa học mô phỏng hoặc những giáo trình đặc biệt, những bài giảng online. Ngoài ra còn rất nhiều tính năng đặc biệt khác mà T nói “bản thân cháu đến giờ cũng chưa biết hết”, “chính vì vậy không ngày nào, không tối nào vắng bóng sinh viên”.
T đưa tôi lên thăm phòng ở trên tầng hai. Gọi là phòng nhưng nó giống như một căn hộ: hai phòng ngủ với hai phòng vệ sinh riêng, một phòng bếp (hai bếp điện), một phòng khách. Tất cả các phòng đều được trải thảm, nằm trong hệ thống điểu hòa chung, được thiết kế và xây dựng theo tiêu chuẩn căn hộ Mỹ.
T ở chung với một sinh viên Mỹ. Người ta không xếp sinh viên cùng một quốc gia ở chung với nhau. Một phần vì để giúp nâng cao khả năng tiếng Anh của sinh viên sử dụng tiếng Anh như ngôn ngữ thứ hai, một phần vì muốn khuyến khích sự tương tác và nối kết đa văn hóa. Tất nhiên việc ở chung phải được sự đồng thuận của cả hai người.
Tôi nhận thấy khu nội trú tại Columbia College tiện nghi và hiện đại hơn khu nội trú của Trường Đại học công lập Missouri. Nó không chỉ đơn thuần mang lại tiện ích về mặt vật chất và thời gian cho sinh viên. Điều quan trọng hơn là nó tạo ra cho sinh viên một môi trường, một không gian học tập và làm việc ngoài giờ học thật thú vị và hữu ích. Việc tự học, tự tổ chức các hoạt động nghiên cứu sáng tạo xen lẫn vui chơi giải trí của sinh viên được đưa ra như một quy trình tối ưu, chuyên nghiệp. Ngoài ra, việc tổ chức cho các sinh viên khác quốc tịch trong một phòng còn đem lại sự trải nghiệm phong phú cho cuộc sống của mọi người. Lúc đó tôi mới hiểu tại sao nhiều sinh viên Mỹ thích học ở trường tư hơn trường công.
T kể với tôi, cô bạn cùng phòng Ms. Block đã giúp T rất nhiều trong việc nghe và nói tiếng Anh giao tiếp tự nhiên của người bản ngữ, thứ tiếng Anh sống động không có trong giáo trình ở nhà trường. Ms. Bloc cũng giúp T sửa lỗi chính tả, lỗi dùng từ, lỗi câu trong các tiểu luận cuối kì hoặc các bài tập hàng ngày. Nhờ vậy sau gần một năm T đã nghe hiểu được bài giảng của thầy cô (phần lớn sinh viên du học Anh, Mỹ năm đầu rất khó khăn trong việc nghe giảng và thuyết trình, thậm chí những ngày đầu, học kỳ đầu còn không hiểu gì bởi vì không được học ngôn ngữ toán và khoa học), trình bày và thảo luận trong nhóm và trước lớp khá tự tin.
Tôi và T rời tòa nhà Banks Hall đến thăm tòa nhà Brown hall. Trên đường đi tôi bắt gặp khoảng mấy chục sinh viên đang chơi trên sân cỏ. Chỉ có khoảng mấy chục sinh viên thôi nhưng đủ các màu da, vóc dáng, chủng tộc. Nhóm thì ném bóng, nhóm thì ném đĩa, nhóm thì lắc vòng, nhóm thì nhảy từ trên cao xuống đệm hơi, nhóm thì chơi xếp bóng bay, nhóm thì chơi trò hóa trang không khác gì học sinh phổ thông. Tất cả đều hòa quyện, ầm ĩ, hồn nhiên, vui vẻ. T cho tôi biết đó là các sinh viên trong các xưởng của tòa nhà Brown Hall đang xả stress sau giờ học. Tòa nhà này được xây dựng năm 1995. Nó là một tổ hợp các xưởng vẽ, xưởng điêu khắc, xưởng thiết kế, gốm, in ấn, chụp ảnh… Nơi đây còn có phòng trưng bày các bản sao mô phỏng hàng ngàn tác phẩm nghệ thuật từ cổ chí kim nổi tiếng trên khắp trên thế giới.
Chúng tôi đi lướt qua tòa nhà Buchanan Hall và dừng lại trước tòa nhà Columbia House. Tòa nhà này khánh thành năm 2010. Tòa nhà là nơi tập trung những dịch vụ hỗ trợ sinh viên theo chương trình của Chính phủ Liên bang. Tòa nhà có phòng khách, nơi nghỉ ngơi cho khách và gia đình sinh viên đến thăm nhà trường. Có phòng máy tính, phòng học chuyên đề, phòng học thêm, phòng bếp, nhà ăn, khu vực vui chơi giải trí ngoài trời. Có bốn cán bộ nhân viên chuyên trách vừa làm công tác trợ giúp, tư vấn sinh viên vừa là điều phối viên tổ chức các chương trình cho sinh viên. Đặc biệt bộ phận này có liên hệ mật thiết với các tổ chức xã hội, tổ chức nghề nghiệp, các cơ quan nghiên cứu dự báo nhu cầu lao động xã hội ở cấp bang và cấp liên bang nhằm giúp sinh viên tìm hiểu nghề nghiệp và tìm kiếm việc làm trong thời gian học ở trường và sau khi ra trường. Tòa nhà này là mái nhà của mỗi sinh viên, là chiếc cầu nối giữa nhà trường và xã hội, nơi giao thoa giữa cung và cầu, nơi khởi nguồn cho việc học tập suốt đời. Tại đây T cho tôi biết, cháu vẫn học thêm tiếng Anh chuyên ngành, học hát, học thể dục nhịp điệu. Tóm lại những cái mọi người thiếu, những cái xã hội cần, sinh viên đều có thể tìm thấy ở đây và học ở đây ngoài giờ lên lớp.
Ấn tượng với tôi nhất là tòa nhà St. Clair Hall, tòa nhà được lựa chọn là di sản lịch sử xếp thứ 10 của thành phố Columbia. Đây là tòa nhà có kiến trúc đặc biệt do nhà doanh nghiệp St. Clair bỏ tiền ra xây dựng vào năm 1900. Ông hiến tặng cho nhà trường để làm giảng đường. Có thể nói tòa nhà có “vẻ đẹp bay bổng và lãng mạn” như tình yêu của ông dành cho người vợ là hiệu trưởng của nhà trường trong thời gian đầu thành lập trường. Chính tòa nhà này trong hơn một trăm năm qua là thỏi nam châm thu hút sinh viên trong và ngoài bang đến học.
Suốt thời gian còn lại của buổi sáng, chúng tôi thăm tổ hợp khu căn hộ mới xây Cougar Village, thăm tòa nhà ký túc xá ba tầng cổ kính dành riêng cho nữ sinh, thăm tòa nhà Kirkman House bao gồm các studio, các phòng nhạc, lab thực hành, thăm thính phòng Launer Auditorium xây dựng năm 1903 với trên 500 chỗ ngồi, thăm thư viện Stafford Library với hàng triệu cuốn sách, thăm tòa nhà giảng đường và các phòng chức năng Missouri Hall, thăm tòa nhà Student Commons, thăm khối nhà khoa học Science Building, thăm tổ hợp thể thao trong nhà Southwell Gymnasium bao gồm ba bể bơi, nhiều sân bóng rổ, bóng chuyền, tennis, cầu lông…
Chia tay T, rời khỏi Columbia College nhưng tôi nghĩ mình sẽ còn phải quay trở lại tìm hiểu về ngôi trường này. Có cái gì đó vẫn níu kéo tôi. Dù đã nghe, đã nhìn, đã thấy một vài điều ở trường đại học công University of Missouri, rồi cả một buổi sáng ở trường đại học tư thục Columbia College, tôi vẫn có cảm giác mình mới chỉ chàng màng biết một vài điều ở bên ngoài chứ chưa đi vào được bên trong, chưa nắm được triết lý, cái thần thái, cái bản chất của một trường đại học ở Mỹ.
Dù học phí trường tư thục cao ngất ngưởng (40-60 ngàn đô một năm), nhưng cái gì đã làm cho một trường đại học tư tồn tại và phát triển? Cái gì đã thu hút sinh viên trong và ngoài nước Mỹ tới các trường tư giống như Columbia College? Nếu chỉ trả lời là do chất lượng đào tạo của các trường là hoàn toàn chưa đủ, và nếu trả lời thêm là do cơ sở vật chất ưu việt, trường lớp nhỏ, tỉ lệ giáo sư tiến sỹ trên sinh viên cao thì vẫn chưa đủ để lí giải.
Ở Việt Nam, rất nhiều trường đại học, cao đẳng và trung cấp tư thục đang thật sự ở trong tình trạng ngắc ngoải, rất khó tuyển sinh. Đến nỗi nhiều trường đã kiến nghị với Bộ Giáo dục có biện pháp giúp đỡ; kiến nghị với Thủ tướng Chính phủ ra tay giải cứu nếu không giáo dục đại học, cao đẳng và trung cấp tư thục có nguy cơ giải thể.
Tại sao các cơ sở giáo dục tư thục ở Mỹ lại phát triển, thậm chí phát triển hơn trường công lập. Nhiều trường tư thục trở thành thương hiêu, biểu tượng của nền giáo dục tiên tiến? Tại sao xã hội Việt Nam quay lưng từ chối cơ sở giáo dục sau phổ thông (trung cấp thì chết lâm sàng rồi)? Do cơ chế không có đầu tư và chưa đánh giá đúng vai trò giáo dục tư thục? Do bất cập trong công tác tuyển sinh? Do học phí cao? Do chất lượng đào tạo? Do cơ sở vật chất yếu kém? Do đời sống xã hội còn thấp hay do nhận thức hoặc văn hóa phân biệt công và tư?
Nguyen Bich Thuy, Bùi Thế Dân và 45 người khác
16 bình luận
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Read More

Blog Archive

About this blog

Được tạo bởi Blogger.