Meet The Author

NGUYEN DUY HUE

03/06/1952

Hà Nội, Việt nam.

author

Cảm nhận về tác phẩm Khát vọng và lẽ sống của tác giả Nguyễn Tự Lập

Leave a Comment

Cảm nhận về tác phẩm Khát vọng và lẽ sống của tác giả Nguyễn Tự Lập

 Vào đúng ngày kỷ niệm thành lập Trung đoàn 3 Sư 324, anh Nguyễn Tự Lập tặng tôi tập ký, tản văn ‘Khát vọng và lẽ sống” do Nhà Xuất bản Hội nhà văn phát hành. Tôi rất vui chúc mừng tác phẩm văn xuôi mới của anh; vui mừng và thật khâm phục đồng đội ngoài 70, sau khi rời quân ngũ đã xuất bản tới 7 tác phẩm thơ và phê bình tiểu luận với hơn một chục giải thưởng từ trung ương tới địa phương. Hiện tại anh lại “dấn thân” vào lĩnh vực văn xuôi. Đúng là khí chất tài hoa của người Kinh Bắc và bản lĩnh, phẩm chất tuyệt vời của người lính cụ Hồ, của một sĩ quan quân đội.

 Tập Khát vọng và lẽ sống gồm 39 bài viết xoay quanh chủ đề khát vọng, niềm tin, lẽ sống của những con người “hôm qua”, “hôm nay” ở quê hương Kinh Bắc, cái nôi văn hóa Việt thân yêu, giàu đẹp. Với lối hành văn khúc chiết, trong sáng, trữ tình, dù viết về đề tài vĩ nhân, lãnh tụ hay đề tài về đồng chí, đồng đội hoặc người thực việc thực, anh Nguyễn Tự Lập đều khắc họa được hình tượng, phẩm chất những nhân vật mang trong mình lý tưởng sống, hành động của dân tộc và thời đại với khát vọng, niềm tin, lẽ sống cao đẹp của chính anh.

 Người ta nói kí là thể loại đi chênh vênh giữa thơ và truyện. Đọc tác phẩm Khát vọng và lẽ sống tôi thấy đúng như vậy. Nhiều bài viết tác giả tự sự, trần thuật về những con người mình đã gặp gỡ, đã sống, chiến đấu và làm việc với những chi tiết chọn lọc, tiêu biểu; phản ánh trung thực hiện thực cuộc sống sinh động, hào hùng của quê hương, dân tộc với tình cảm kính phục, tự hào, giầu cảm xúc. Đó là   cảm nghĩ sâu lắng về Bác Hồ, về người anh cả của Quân đội Nhân dân Việt Nam Võ Nguyên Giáp, về Trung đoàn trưởng Hồ Hữu Lạn, về họa sĩ thương binh Lê Duy Ứng, về anh Bùi Quang Thận, Phạm Xuân Thệ, về liệt sĩ Tiểu đoàn trưởng Ngô Văn Nhỡ, người đã hy sinh trên tháp pháo trước giờ toàn thắng của dân tộc … Tất cả đều mang đậm chất thơ và tình cảm tha thiết của người viết.

 Ngoài những bài viết tái hiện một đoạn lịch sử đã qua của dân tộc, anh Lập có một số bài viết đề cập về quê hương, về truyền thống văn hiến, khoa bảng và về phong tục tập quán đẹp. Đó là những bài như Bắc Ninh- Kinh Bắc, miền đất văn hiến, Làng Tam Sơn- một miền đất địa linh nhân kiệt, Rước và đốt pháo- một nét đẹp trong lễ hội và truyền thống ở Đồng Kỵ… Những bài viết trên tác giả chú ý miêu tả đời sống văn hóa của các làng quê thuộc vùng Kinh Bắc qua các thời kỳ; những bài viết này mang âm hưởng trữ tình, gợi cho người đọc nhận thức thêm về một miền quê giàu truyền thống, nơi phát tích của nhà Lý, nơi sản sinh ra những nhà khoa bảng, những làn điệu dân ca quan họ nổi tiếng… Miền quê đó đang hàng ngày thay da đổi thịt, đang đứng “Trước ngưỡng cửa về thành phố thông minh”. Tôi cảm thấy rất tâm đắc và thú vị.

Một số bài viết của anh nghiêng về tính báo chí, có tính chính luận, mang tính thời sự. Bên cạnh đó, còn có những bài viết mang đậm tính chất tư liệu, hướng vào việc tái hiện chính xác những sự kiện, con người với những chi tiết thực tế mà tác giả đã gặp gỡ, phỏng vấn và trải nghiệm. Ngoài yếu tố trữ tình, không ít những bài  viết còn mang tính chính luận cao, theo khuynh hướng riêng của tác giả, toát ra từ những tình thế và những hành động của nhân vật.

Tuy mang tính ghi chép về những sự kiện, phong trào, về những đơn vị, tập thể nhưng những bài viết của anh lại rất hấp dẫn, lôi cuốn người đọc đến không thể rời ra bởi chất chính luận, bởi tư duy sắc sảo, chuyên sâu và khái quát của một người lính dày dạn trận mạc, một sĩ quan tham mưu chiến lược. Những bài viết như Chiến thắng Thượng Đức- một mốc son lịch sử, Ấn tượng sâu sắc về một đơn vị anh hùng, Cuộc tiến công nổi dậy Tết Mậu Thân 1968, Chiến thắng lịch sử A Bia… đều mang dậm dấu ấn của tác giả. Những bài viết trên giống như chất men say của lý luận, của kinh nghiệm, của lý trí; chất men hùng tráng mang hơi hướng sử thi. Có thể nói mỗi bài viết là một bức tranh tổng thể trong một hoàn cảnh đặc biệt mà sự việc và con người trong bài viết đan chéo nhau, khiến cho tôi và những người đoc, nhất là người đọc ít nhiều ở trong cuộc cảm nhận được bao điều kỳ thú.

 Một số bài viết của anh mang phong cách tản văn. Những bài viết này là tác phẩm văn xuôi ngắn gọn, hàm xúc, giàu khả năng khơi gợi với kết cấu linh hoạt, kết hợp với các phương thức, phương tiện biểu hiện nội dung, nghệ thuật đời sống theo kiểu chấm phá và thể hiện đậm nét dấu ấn cá nhân. Những bài viết này thường đề cập đến những người thực, việc thực mang tính thời sự đã giúp cho tôi và người đọc cảm nhận được cái hay, cái đẹp của những sự việc, những con người bình thường nhưng đang góp phần làm cho quê hương và cuộc sống này giàu đẹp hơn, tốt hơn. Và cũng chính đề tài với lối viết theo phong cách này đã tạo nên sự đa dạng trong văn phong cũng như cách thể hiện con người và cuộc sống trong tác phẩm của anh…

 Cuối cùng tôi không thể không nhắc tới bài viết “Kí ức tháng 5”, “Tháng Tư về gợi nhớ”, “Đất nước vào thu”. Cá nhân tôi nghĩ đó không chỉ là tác phẩm văn xuôi mà còn là những bài thơ: Đẹp và bay bổng, lãng mạn và hiện thực. Tác giả đã lựa chọn những chi tiết, sự việc khắc họa được nét đặc sắc, tạo nên cái thần của thời điểm giao mùa, cái thần của cảnh vật trong tháng 5 qua hình ảnh “chùm hoa phượng bùng nở khát khao”, qua “cánh bằng lăng sắc tím”, “hương đưa dịu ngọt của hoa sen, hoa ngọc lan”… Tất cả hòa vào những sự kiện trọng đại của dân tộc trong tháng 5  như Điện Biên Phủ, Bác Hồ… Trong đó có cái riêng của một miền quê, của “anh”, của “em”. Tất cả đẹp như “công viên Nguyên phi ỷ lan” trong một sáng tháng 5!

 Tháng Tư về gợi nhớ, Đất nước vào thu là hai áng văn đẹp được dệt nên từ tình yêu tuổi học trò, từ tình yêu thời sinh viên thơ mộng, từ tình yêu đất nước đất nước say đắm, từ lý tưởng sống cao cả của con người Kinh Bắc, những con người mang trong mình “Khát vọng và lẽ sống” của cá nhân, của quê hương và của cả dân tộc. Nhân vật sáng tạo trữ tình “tôi” và “em” có thể là tác giả, trong đó có cả tôi, bạn và cả một lớp thanh niên thế hệ Hồ Chí Minh, những con người đã góp phần làm nên thời đại Hồ Chí Minh mãi mãi đi vào lịch sử oanh liệt của dân tộc. “Tôi” và “em” có một tình yêu riêng, rất riêng, đẹp như những làn điệu dân ca đằm thắm. Nhưng “tôi” và “em” còn có một tình yêu lớn hơn, đó là tình yêu đất nước. “Tôi” và “em” sẵn sàng hy sinh tình yêu của mình với tâm nguyện “Tất cả cho tiền tuyến…” vì độc lập tự do của dân tộc. Và thực sự họ đã tạm gác lại tình yêu đi tới nơi” biên cương xa xăm của Tổ quốc”, đã hy sinh ở Bộ Tư lệnh miềm Tây Nam Bộ. Thú thực, khi đọc đến đoạn kết, tôi đã không cầm được nước mắt. Ba bài văn xuôi, bài thơ trữ tình, ngọt ngào, có cả nỗi đau còn đó cứ bay bổng trong tâm trí tôi!

 Xin cảm ơn anh Nguyễn Tự Lập, một đồng đội đã sống, chiến đấu hết mình một thời hoa lửa, một con người đã sống, làm việc và sáng tạo hết mình từ khi rời quân ngũ. Chúc anh luôn mạnh khỏe, có nhiều niềm vui! Hy vọng một ngày gần đây anh sẽ cho ra mắt thêm những đứa con tinh thần đem lại nhận thức, niềm vui thẩm mỹ cho đồng đội và độc giả.


Read More

Bang California

Leave a Comment

 Bang California

Tôi có vài chục bài viết về Hoa Kỳ và gần một chục bài viết về bang California trong những lần đến Hoa Kỳ khoảng hơn một chục năm gần đây. Mỗi chuyến đi của tôi kéo dài khoảng một tháng (vì thời gian nghỉ phép chỉ có 21 ngày, cộng với xin phép thêm một tuần). Tuy thời gian không nhiều, nhưng vì đã theo đuổi môn Hoa Kỳ học và vì lý do gia đình nên có đôi chút hiểu biết về đất nước này. Trong bài viết này, tôi xin giới thiệu với anh chị em, bạn bè, đồng nghiệp, đồng chí khái quát đôi nét ấn tượng về tiểu bang Cali.
Tôi rất ấn tượng về tiểu bang California bởi bang này là một bang được đánh giá có ảnh hưởng lớn nhất tới thế giới về mặt kinh tế, văn hóa và giáo dục. Đây là bang rộng thứ 3 của Hoa Kỳ. Địa hình bang đa dạng, núi non hiểm trở, trên bản đồ tựa như hình chữ nhật. Bang nằm bên bờ biển Thái Bình Dương và ở phía tây của Hoa Kỳ. Có nhiều cánh rừng bát ngát, những hồ lớn mênh mông, những hoang mạc chạy dài. Cali có diện tích trên 420.000 km vuông, rộng lớn hơn Việt Nam.
Là bang đông dân nhất Hoa Kỳ, khoảng 39 triệu người, có tổng sản phẩm quốc nội cao nhất Hoa Kỳ, trên 3000 tỉ đô la (số liệu thống kê của Mỹ năm 2020). Bình quân đầu người khoảng 76.000 đô. Cali nổi tiếng với nền công nghiệp nhẹ, hàng không vũ trụ, nông nghiệp, giải trí và du lịch; hội tụ rất nhiều tập đoàn đa quốc gia, các công ty công nghệ cao trên thế giới.
Tôi ấn tượng với bang Cali bởi bang có 35 hạt hay quận (county dịch là hạt hay quận, là đơn vị hành chính sau tiểu bang, đơn vị lớn hơn thành phố hay thị trấn và xã), với 215 thành phố (city). Bang có tới 600.000 người gốc Việt/trên tổng số 1,6 triệu người gốc Việt đang làm ăn sinh sống ở Mỹ, tập trung đông nhất ở quận Cam (phần lớn họ ra từ đi năm 1975 đến năm 1990). Nơi đây, những người thù địch với Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (phần lớn là thuộc thế hệ cũ đã nhiều tuổi) vẫn được phép treo “cờ ba que”, kỷ niệm tuần cuối cùng trong tháng Tư (30/4) là tuần lễ Đen…
Cali có ngành công nghiệp điện ảnh và vương quốc giải trí khổng lồ như Hollywood, Walt Disney, các tập đoàn máy tính và công nghệ đỉnh cao của nhân loại ở Thung lũng Silicon, có đặc sản rượu vang nổi tiếng thế giới, có nhiều bãi biển xinh đẹp chan hòa nắng ấm quanh năm… Đặc biệt Cali còn có một điều khoản, theo tôi là đặc biệt nhất, hiến pháp bang đã quy định 40% tổng thu nhập của bang dành cho hệ thống giáo dục công cộng.
Tôi ấn tượng nhất với Cali chủ yếu bởi vì những nhà lập pháp bang Cali, cả thượng viện lẫn hạ viện đã thông qua một điều khoản ưu ái cho giáo dục bang đến nỗi khi viết những dòng này tôi vẫn còn ngờ vực, dù đã kiểm tra lại tư liệu. Chi tiêu cho giáo dục phổ thông của Mỹ cao nhất thế giới. Bình quân 11.000 đô cho mỗi học sinh tiểu học và 12.000 đô cho mỗi học sinh trung học trên một năm vào thời điểm 2018 (ở Việt Nam khoảng 4 triệu đồng). Ở Cali, tôi chắc số tiền chi cho giáo dục còn cao hơn nhiều so với con số 11 nghìn, 12 nghìn đô.
Hệ thống giáo dục đại học bang Cali có nhiều nét đặc biệt. Tuy số lượng các trường đại học không phải là nhiều so với số lượng dân số (300 trường đại học và cao đẳng) so với các bang khác, nhưng sự phân tầng trong hệ thống đại học và tiêu chí tuyển sinh rất rõ ràng, đơn giản; tạo điều kiện tối đa cho học sinh học hết phổ thông vào đại học và cao đẳng.
Cũng giống như 50 tiểu bang của Hoa Kỳ, ở Cali học sinh không phải thi tốt nghiệp tiểu học, không phải thi tốt nghiệp trung học cơ sở, trung học phổ thông. Học sinh được công nhận học xong THPT cũng không phải thi vào đại học. Học sinh sau trung học phổ thông gần như được xét 100% vào hệ thống giáo dục đại học (mặc dầu vậy, tỷ lệ vào đại học trên độ tuổi học sinh trung học phổ thông của Mỹ vẫn thấp hơn ở các nước ở Bắc Âu, các nước Bắc Âu là 86%).
Có 3 hệ thống giáo dục đại học ở bang Cali. Thứ nhất là hệ thống các trường đại học nghiên cứu bang California (University of California, viết tắt là UC). Hệ thống UC có rất nhiều giáo sư, các nhà nghiên cứu đã nhận được giải thưởng Nobel và được coi là một trong những hệ thống trường đại học nghiên cứu công cộng hàng đầu của Hoa kỳ và của cả thế giới. Hệ thống UC bao gồm 10 trường đại học thành viên với 234.464 sinh viên. Các trường này nhận 10% học sinh có điểm trung bình cao nhất trong các trường THPT của bang cùng với một số tiêu chí khác (số liệu thống kê của Mỹ năm 2018).
Thứ hai là hệ thống trường đại học bang California (California State University, viết tắt là CSU). Hệ thống CSU cũng là hệ thống các trường đại học ưu việt của Hoa Kỳ và thế giới. Hệ thống CSU bao gồm 23 trường đại học thành viên với tổng số 440.000 sinh viên. Các trường này nhận một phần ba số học sinh THPT của bang có điểm cao nhất cùng với một số tiêu chí khác.
Riêng đối với học sinh theo học ngành y, bắt buộc thí sinh xin vào trường đại học y đều phải có một bằng đại học, bất kể là đại học ngành gì, chẳng hạn như nhóm ngành nhệ thuật, nhóm ngành kinh tế, nhóm ngành kỹ thuật, nhóm ngành STEM. Người Mỹ quan niệm, nếu sinh viên đã có bằng đại học học thể dục, thể thao mà theo học ngành y thì mới tạo ra những chuyên gia y tế hàng đầu trong lĩnh vực thể dục, thể thao. Nếu sinh viên có bằng âm nhạc mà theo học ngành y mới tạo ra được những chuyên gia hàng đầu sử dụng âm nhạc chữa bênh. Nếu sinh viên có bằng tâm lý mà theo học ngành y thì mới tạo ra những chuyên gia hàng đầu về chữa bệnh tâm lý. Cũng như vậy, với sinh viên đã theo chuyên ngành lý, hóa, sinh thì mới tạo ra nhưng chuyên gia liên ngành hàng đầu trong lĩnh vực y tế. Ngay cả với những ngành kỹ thuật như kỹ thuật máy tính nếu học ngành y cũng tạo ra những chuyên gia sử sụng trí tuệ nhân tạo trong chữa bệnh, sử sụng robot và máy tính trong việc phẫu thuật...
Cuối cùng là hệ thống trường cao đẳng cộng đồng (California Community College). Hệ thống trường cao đẳng cộng đồng bao gồm 112 trường thành viên với 3 triệu sinh viên. Hệ thống này gần như thu nhận tất cả học sinh tốt nghiệp THPT trong bang. Hệ thống cao đẳng cộng đồng cung cấp các chương trình giáo dục mang tính tổng quát của bậc đại học (ở Việt Nam gọi là những môn chung) và những chương trình học nghề hết sức đa dạng, phong phú. Sinh viên học xong cao đẳng cộng đồng 2 năm có thể đi làm hay chuyển sang học ở các trường đại học nghiên cứu UC hoặc các trường đại học bang CSU học tiếp 2 năm để lấy bằng đại học 4 năm. Ngoài ra Califonia còn có hàng trăm trường cao đẳng và đại học tư thục. Tiêu biểu cho loại hình trường này là Đại học Stanford, Đại học Nam California, Viện Công nghệ California… Đó là những trường đại học tư thục nằm trong top đầu của Mỹ và thế giới.
Với tôi Cali còn rất nhiều điểu để khám phá. Mục tiêu của tôi đến Cali lần này là đến thăm một số trường tiểu học và trung học, một số cơ sở học tại nhà (homeschooling) lấy tư liệu để viết một vài chủ đề về giáo dục. Rất tiếc thời gian qua học sinh đã nghỉ hè, không đến được một vài nơi tôi cần đến nên theo cha mẹ các cháu rong chơi 5 điểm nổi tiếng của Cali. Thế là kết thúc một tháng trên đất người. Ngày mai tôt phải trở về với công việc của mình. Hẹn với Cali năm sau.
Read More

Los Angeles

Leave a Comment

 Los Angeles

Los Angeles (Los) là thành phố lớn nhất của California và là thành phố lớn thứ hai của Mỹ sau New York. Theo Bách khoa thư mở Wikipedia, Los Angeles có nghĩa là Thành phố của các thiên thần. Vùng đại đô thị Los có khoảng 13 triệu dân. Riêng thành phố Los 3,9 triệu. Chính quyền thành phố được bầu lên theo chế độ dân cử, bao gồm một hội đồng thành phố 15 người và một thị trưởng bầu trực tiếp theo nhiệm kỳ.
Los Angeles rộng nhưng không tập trung. Xen lẫn những khu nhà cao tầng thoáng đãng, hiện đại là những khu nhà dăm bảy tầng và những khu nhà một, hai tầng cổ điển, xinh xắn chạy dài hàng km. Cơ sở hạ tầng giao thông của thành phố rất tốt. Rất nhiều tuyến đường cao tốc, đường dẫn vào các bãi đậu xe cùng với dòng ô tô di chuyển bất tận. Tuy nhiên
lần đầu tiên ở Mỹ tôi chứng kiến cảnh tắc đường.
Los Angeles là một trong những trung tâm xa hoa, mua sắm sầm uất nhất của nước Mỹ, được mệnh danh là khối nam châm hút khách số một trên thế giới. Los là thành phố mà bất kỳ ai cũng muốn đặt chân đến một lần trong hành trình khám phá nền văn hóa Mỹ. Ngoài những bảo tàng khoa học, nghệ thuật, bảo tàng đại dương, đài thiên văn Grifith nổi tiếng mà du khách có thể trực tiếp quan sát hệ mặt trời và giải ngân hà, Los còn làm mê đắm du khách bởi nhiều điểm đến với những giá trị vô cùng hấp dẫn và thú vị.
Nổi tiếng nhất là "Kinh đô điện ảnh" Hollywood. Nằm ở phía tây bắc Los, nơi đây vào đầu những năm 1880, một gia đình người Mỹ tên là Henderson Wilcox ở Kansas đến lập nghiệp. Năm 1887 ông cùng vợ xây dựng một ngôi biệt thự lấy tên là Hollywood. Tại đây, hai vợ chồng ông đã phác thảo những con phố cùng với con đường chính mang tên Hollywood Boulevard, để rồi mấy thập niên sau, Hollywood đi vào lịch sử điện ảnh của nhân loại.
Nếu có thời gian du khách có thể dành 2 ngày tham quan giải trí ở Phim trường Universal của Hollywood (có 180 trường quay với đầy đủ không gian bối cảnh của toàn cầu). Chắc chắn du khách sẽ mãn nhãn khi tận mắt thấy khu phim trường Hollywood. Không chỉ đơn thuần là một phim trường mà còn là công viên giải trí, điểm tham quan tuyệt vời. Tại đây, du khách có thể chiêm ngưỡng các hiệu ứng làm phim, đặc biệt là công việc hậu trường, bếp núc của những bộ phim nổi tiếng nhất thế giới, thấy các cảnh quay hớp hồn khán giả, các cảnh quay tuyệt đẹp trong các phim đã và đang được sản xuất.
Trên đường về nhà nghỉ, chúng tôi qua Đại lộ Hollywood hay còn gọi là Đại lộ Danh Vọng, một trong những nơi được chụp ảnh nhiều nhất khi du lịch Los. Để vinh danh các nghệ sĩ nổi tiếng trên thế giới, viện phim Mỹ đã biến đại lộ Hollywood thành đại lộ danh vọng Hollywood Walk of Fame. Tại đây, mỗi nghệ sĩ nổi tiếng với nhiều thành tựu sẽ được gắn tên trên một ngôi sao, lắp trên đại lộ. Tới nay, đã có tới 2.500 ngôi sao được gắn trên con đường và trung bình cứ mỗi tháng lại có thêm 2 sao mới xuất hiện trên đại lộ này.
Nói đến Hollywood thì cả thế giới ai cũng biết đến. Còn Walt Disney thì người nước ngoài thường tưởng tượng đó là một hãng phim hoạt hình, nổi tiếng nhất với những bộ phim về Chuột Mickey, Vịt Donald. Chỉ khi đến Los, vào thăm Disneyland, tìm hiểu về cuộc đời huyền thoại của Walt Disney tôi mới hiểu ra rất nhiều điều về tổ hợp giải trí nổi tiếng này.
Công viên giải trí Disneyland là một trong những khu vui chơi giải trí gia đình lớn nhất thế giới. Ra đời vào những năm 1950, ngày nay công viên là một khu tổ hợp vui chơi rộng lớn có diện tích lên đến 34,4 ha do doanh nhân Walt Disney lên ý tưởng và đầu tư, mở đầu cho kỷ nguyên của công viên gia đình, tạo bước đột phá trong ngành tổ hợp công nghiệp giải trí.
Ý tưởng xây dựng công viên gia đình Disneyland được Walt Disney nghĩ đến khi ông nhìn các con gái chơi vòng quay ngựa gỗ. Từ đó ông nảy ra ý tưởng xây dựng một khu tổ hợp vui chơi giải trí nơi mà cả người lớn và trẻ em đều có thể vui chơi cùng nhau, góp phần làm giàu thêm tình cảm gia đình. Ý tưởng thiết kế công viên dựa trên chính những bộ phim hoạt hình nổi tiếng của ông.
Mặc dù gặp rất nhiều khó khăn trở ngại, nhưng Walt Disney quyết tâm hiện thực mơ ước của mình. Ông đã dùng sử dụng số tiền bảo hiểm của mình và quyên góp khoảng 17 triệu USD để bắt đầu dự án lịch sử. Chỉ sau hơn 1 năm xây dựng, từ một hoang mạc cằn cỗi, Disneyland đã chính thức khai trương bằng một lễ hội 11 nghìn người tham dự.
Walt Disney là người sáng lập và điều hành tổ hợp công nghiệp kinh doanh giải trí đa lĩnh vực, từ công viên giải trí, khu du lịch, phim ảnh, chương trình truyền hình đến kinh doanh các nhà hàng, sản xuất các nhân vật, trò chơi, video, âm nhạc, mua sắm. Tổ hợp Walt Disney không chỉ có mặt và phát triển ở California, ở các bang tại Mỹ mà còn có mặt và phát triển mô hình công viên ra 11 nước trên thế giới. Hàng năm, riêng ở khu vực công viên giải trí công ty đã thu hút hàng trăm triệu lượt người tới tham quan, doanh thu lên tới 36 tỉ đô la với 65.000 nhân viên. Chính vì vậy người ta gọi Walt Disney là một đế chế.
Vào công viên Walt Disney , chúng tôi phải qua thủ tục kiểm tra hành lý (sợ khủng bố mang thuốc nổ, vũ khí), chụp ảnh cá nhân và gia đình. Cái cảm giác phiền phức nhanh chóng qua đi khi chúng tôi qua cửa. Đập vào mắt chúng tôi là những lâu đài kỳ vỹ, ngoài sức tưởng tượng. Có thể nói một cách khái quát công viên là biểu tượng của cái đẹp như thế giới của những câu chuyện cổ tích và các nhân vật Disney.
Tôi đã được nghe kể khá nhiều chuyện về những điều tai nghe mắt thấy trước chuyến đi khám phá công viên này và được xem hàng trăm bức ảnh chụp nhưng đến đây vẫn không khỏi ngạc nhiên về trí tưởng tượng và sự sáng tạo kì diệu của con người. Trong khu giải trí có tới 50 khu vực của thế giới ảo, thế giới mạo hiểm và thế giới tương lai. Công viên được chia thành tám khu vực theo chủ đề với rất nhiều trò chơi giải trí. Tôi chỉ xin mô tả sơ lược vài nét:
Khu phố chính Main Street. Đây là khu vực xuất hiện đầu tiên trong hành trình khám phá công viên Disneyland. Main Street thực sự tạo ấn tượng với các du khách bằng các công trình kiến trúc cổ kính mang đậm nét đặc trưng văn hóa Mỹ như thị trấn vuông, nhà ga xe lửa, hội trường thành phố, rạp chiếu phim, trung tâm thương mại, xe bus hai tầng, xe ngựa…
Khu Quảng trường New Orleans. Đây là một trong những khu vực có tuổi đời lâu nhất của công viên. Khai trương vào ngày 24 tháng 7 năm 1966, quảng trường này được xây dựng dựa theo khuôn mẫu của bản gốc thế kỷ 19. Nơi đây có những điểm tham quan thú vị như Cướp biển vùng Caribbean và Haunted Mansion, các phòng nghỉ đêm…
Khu Critter Country hay còn được gọi là Bear Country. Đây là khu vực được xây dựng mô phỏng các khu rừng ở Tây Bắc Pacific, có các tổ hợp nhà hàng và khu giải trí như trung tâm giải khát Mile Long Bar, Swingin Teddi Barra Golden Bear Lodge và Explorer Cano Davy Crockett…
Khu Toontown Mickey. Khu này mở cửa vào năm 1993 dựa trên những ngôi nhà trong các bộ phim của các nhân vật hoạt hình nổi tiếng như chuột Mickey và Minnie, chú chó Goofy hay vịt Donald. Những ngôi nhà này mang màu sắc tươi sáng và độc đáo y như trong phim vậy…
Từ sáng đến tối chúng tôi cố gắng đến tối đa cũng không thể khám phá hết một trong hai khu vực chính. Vào khoảng 8h tối, tất cả các loại đèn trên phố bỗng nhiên phụt tắt. Âm thanh và ánh sáng bỗng vang dậy phía cuối phố. Chúng tôi được xem một màn nhảy múa của hàng trăm nghệ sỹ cùng với hàng chục mô hình lung linh của thế giới loài vật cổ tích diễu hành. Tất cả như đi trong một thế giới ánh sáng huyền ảo, say đắm.
Khi cảm xúc vừa lắng xuống chúng tôi lại được tiếp tục hòa vào một bữa tiệc âm thanh và ánh sáng kỳ diệu. Hình ảnh hàng trăm nhân vật cổ tích lung linh di chuyển, bay lươn trên toàn bộ nền mặt tiền của phố chính. Chúng tôi cảm tưởng như đứng trước hai dãy màn hình chạy dọc theo con đường dài tít tắp. Hàng ngàn du khách đắm mình trong cảm xúc lâng lâng như đang ở trong một thế giới siêu thực. Để rồi cuối cùng mọi người vỡ òa cảm xúc bởi những màn pháo hoa rực rỡ bao phủ lên lâu đài Sleeping Beauty huyền ảo vào lúc 11 giờ đêm. Và cuộc vui chơi vẫn tiếp diễn…
Chúng tôi buộc phải về nhà nghỉ để sớm hôm sau tiếp tục hành trình khám phá từ sáng tới đêm ở khu Walt Disney Studios và khám phá thế giới mạo hiểm (để khám phá trọn vẹn Công viên Disneyland người ta thường dành 5 ngày đêm).
Ấn tượng nhất trong ngày thứ 2 ở Disneyland là phim trường studios. Tại đây chúng tôi bắt gặp những chú chuột Mickey, chú chó Goofy hay chú vịt Donald. Những ngôi nhà trong khu vực này mang màu sắc tươi sáng và độc đáo y như trong phim vậy. Các cháu nhà tôi đến điểm nào cũng không muốn dời đi. Các cháu cứ ngồi lỳ trước màn ảnh với những cuốn sách cổ tích để nghe kể bằng hình ảnh, âm thanh những câu chuyện kỳ diệu, sống động.
Tiếp đến chúng tôi khám phá những căn phòng với những đạo cụ làm nên những bộ phim huyền thoại về những nhân vật hoạt hình nổi tiếng từng làm say mê hàng trăm triệu trẻ em trên thế giới. Rồi đến những rạp chiếu phim không gian bốn chiều. Chúng tôi đeo cặp kính chuyên dụng vào rạp trong giai điệu âm nhạc bồng bềnh. Một thế giới của những câu chuyện kỳ lạ vô cùng cuốn hút mở ra.
Tôi thực sự ý thức được người ta sử dụng công nghệ nghe nhìn nhiều chiều hiện đại, cùng với kỹ xảo quay, chụp ảnh siêu tốc, kính hiển vi điện tử… Nhưng tôi vẫn có cảm giác như người đang ở trong cuộc. Mọi thứ diễn ra rất thực. Có lúc tôi phải đưa tay lên để che chắn một vật thể như đang thực sự lao vào mình và cùng mọi người hét toáng lên…
Đến với Ventureland, với riêng tôi, đây là một trải nghiệm kinh hoàng. Mở đầu khám phá khu này, khi đến với con tàu vũ trụ trong trò chơi bảo vệ thiên hà (Gaurdians of the Galaxy). Tôi được người ta giao làm kỹ sư điều khiển trên con tàu vũ trụ. Nhiệm vụ của 3 ông cháu chúng tôi là giải cứu các vệ binh bị nhốt trong pháo đài của những người ngoài hành tinh. Con tàu đi lên, lao xuống với tốc độ khủng khiếp. Tôi như thấy mình đi đến tận cùng của vũ trụ, rồi bỗng nhiên lao xuống tận cùng của địa ngục. Mọi người đều la hét hoảng sợ. Tôi quên hết nhiệm vụ của mình… Thật hú vía. Sau đó tôi không dám tham gia một trò chơi mạo hiểm nào ở khu này nữa.
Đến với Adventureland, chúng tôi còn được khám phá những khu rừng hẻo lánh ở châu Phi, châu Á, Nam Mỹ và Nam Thái Bình Dương. Còn một số điểm đến như Jungle Cruise, Indiana Jones hay ngôi nhà trên cây của Tarzan… tiếc rằng không còn thời gian.
Kết thúc một tuần cưỡi ngựa xem hoa thành phố Los Angeles chúng tôi thăm một vài bãi biển, trong đó có bãi biển San Simeon và lâu đài Hearst Castle. Với người dân Cali và thành phố Los, biển là nơi không thể bỏ qua khi đi du lịch, nghỉ dưỡng cuối tuần. Nơi đây có rất nhiều bãi biển đẹp, trong đó bãi biển San Simeon được người dân cũng như du khách ưa thích nhất. Nơi đây cũng rất thích hợp cho các hoạt động đi thăm cồn cát trải dài hàng chục km, cắm trại, dạo biển, tắm biển hay ngắm hải âu, hải cẩu… Sau khi khám phá và trải nghiệm, chúng tôi đi thăm lâu đài Hearst Castle (tôi sẽ dành một bài viết riêng về lâu đài Hearst Castle, một công trình kiến trúc ngoạn mục của tỷ phú truyền thông William Hearst, một đế chế sở hữu 28 tòa báo, 13 tạp chí, 8 đài phát thanh, 4 xưởng phim nổi tiếng của nước Mỹ).
Một tuần thật đáng nhớ. Xin tạm biệt Los với bao điều trải nghiệm không bao giờ quên!
Read More

Capitol Jeferson, Missouri

Leave a Comment

 Capitol Jefferson, Missouri

Thành phố Jefferson là thành phố thủ phủ bang Missouri, thành phố được mang tên Tổng thống thứ 3 của Hoa Kỳ Thomas Jefferson ngay sau khi ông qua đời. Jefferson nằm ở phía bắc cao nguyên Ozark và phía nam sông Missouri, miền trung Missorri, một trong những vùng sản xuất rượu vang nổi tiếng khắp đất nước. Dân số thành phố theo thống kê năm 2020 có trên 43.000 người. Chính quyền thành phố bao gồm Hội đồng Thị trưởng 12 thành viên được bầu theo các khu vực trong thành phố, đứng đầu là một thị trưởng do các cử tri trực tiếp bầu.
Cũng giống như nhiều thành phố thủ phủ bang của Hoa Kỳ, Jefferson là một thành phố nhỏ. Sau khi đi xe lòng vòng ngắm nhìn cảnh quan chung của thành phố du lịch này, chúng tôi thăm tòa nhà mái vòm Capitol, trụ sở làm việc của chính quyền bang Missouri. Đây là tòa nhà được đánh giá có kiến trúc và trang trí nội thất đẹp nhất trong số 50 trụ sở làm việc của chính quyền bang Hoa kỳ.
Kiến trúc chung của tòa nhà cũng giống như kiến trúc chung của Capitol liên bang và của các bang khác. Nhưng tôi rất ngỡ ngàng khi bước vào khu vực này. Tòa nhà nằm hài hòa trong một khung cảnh thiên nhiên xanh vừa rộng vừa thoáng đãng. tôi thấy mình như bước vào một công viên kiến trúc và điêu khắc. Những đài phun nước nghệ thuật đẩy những dòng nước trắng xóa lên bầu trời xanh ngắt. Những dãy tượng đài cao thấp, xa gần nối tiếp nhau. Những ô tiểu cảnh đủ hình dạng. Những hàng cây, vườn hoa đua sắc, khoe mầu... Khung cảnh bên ngoài của một cơ quan công quyền giống như một công viên mênh mông, đẹp như một công trình nghệ thuật.
Đặc biệt hơn là không có một bức tường, không có một hàng rào ngăn cách khu vực công quyền với các khu vực dân sự bên ngoài; không thấy có một bóng dáng cảnh sát, cảnh vệ cầm súng đứng gác như các cơ quan công quyền ở các nước mà tôi từng biết. Người dân ở đây đều có quyền ra vào tự do nơi làm việc của chính quyền. Có cả lối đi dành riêng cho người khuyết tật đi bằng xe lăn.
Tôi thấy hàng đoàn học sinh cấp tiểu học, trung học, hàng đoàn khách du lịch ra vào tự do, không một ai kiểm soát. Ban đầu tôi cứ băn khoăn, chẳng lẽ nơi đây chỉ để cho mọi người tham quan chứ không phải là nơi làm việc chính thức. Nhưng rồi chợt hiểu, đây chính là cơ quan công quyền cao nhất, cơ quan lập pháp của thượng viện, hạ viện bang Missouri, nơi làm việc của chính quyền bang, nơi tiến hành các cuộc họp thông qua những quyết sách về kinh tế-xã hội, nơi quyết định về các chính sách công như an ninh, y tế, giáo dục, giao thông, cơ sở hạ tầng... Nơi đây cũng là nơi làm việc của thống đốc bang, phó thống đốc bang, văn phòng chính quyền bang, kho bạc, kiểm toán và một số cơ quan hành chính của bang.
Toàn bộ tòa nhà Capitol đều làm bằng đá cẩm thạch. Tòa nhà dài 133m, rộng 90 m, mái vòm đặc trưng cao 73 m. Phía trên cùng của mái vòm là bức tượng đồng Ceres, tượng nữ thần nông nghiệp trong thần thoại La Mã. Ở cách xa hàng dặm người ta vẫn có thể trông thấy bức tượng đồng này. Từ dưới nhìn lên, mái vòm ở chính giữa tòa nhà cao vút in trên nền trời xanh, lãng đãng từng chùm mây trắng.
Nhìn tổng thể tòa nhà, người ta cảm nhận nó vừa uy nghi cân đối, vừa hài hòa duyên dáng bởi sáu cột cao 12 m ở chính giữa; lùi xuống một chút là hàng hiên hai bên, mỗi hàng hiên chạy dài 8 cột cao 12m. Qua đài phun nước, qua khoảng sân bê tông xen những ô cỏ vuông vắn, bước lên khoảng mấy chục bậc vào tòa nhà, sừng sững ngự trị lối vào cửa phía nam là bức tượng Tổng thống Thomas Jefferson, người sáng lập ra chính đảng tư sản Hoa Kỳ, nhà chính khách, ngoại giao, luật sư, kiến trúc sư, người soạn thảo Tuyên ngôn Độc Lập Hoa Kỳ năm 1776.
Tầng một của tòa nhà là bảo tàng sưu tập trưng bày 93.000 hiện vật và đối tượng của lịch sử tự nhiên, lịch sử cuộc sống con người, xã hội, lịch sử các nguồn tài nguyên thiên nhiên của bang Missouri. Chúng tôi vừa đi xem vừa quay phim, chụp ảnh. Xã hội và con người, quá khứ và hiện tại của Missouri đa dạng và sống động như một bức tranh lôi cuốn thu hút người tham quan. Từ chiếc búa chim ngày đầu khai phá miền đất Missouri đến cỗ máy xúc hiện đại và chiếc máy in 3D, từ cánh đồng cỏ hoang dại đến những dãy nhà kính nông nghiệp công nghệ cao, từ khẩu súng kíp đến bệ phóng tên lửa... Tất cả đều lôi cuốn. Mọi người liên tục bấm máy ảnh ghi lại những hình ảnh làm kỷ niệm.
Người ra vào nườm nượp, nhưng không khí trong phòng rất trang nghiêm. Ngay cả các em học sinh nhỏ cũng rất trật tự. Chỉ nghe tiếng thuyết minh của nữ nhân viên bảo tàng và thỉnh thoảng có tiếng rì rầm trao đổi riêng nhưng không gây cho người ta cảm giác chú ý. Xem lướt qua bộ sưu tập, điều in đậm nhất trong tâm trí tôi là mấy chục chiếc lá cờ trong những cuộc chiến rách bạc qua hàng trăm năm vẫn còn được đóng khung trang trọng; là hình ảnh những con tàu thời nội chiến cùng với những chiến binh dũng cảm; là mô hình các chiến hạm và tàu sân bay USS Missouri bằng đồng. Nói về các cựu chiến binh, tôi thấy nhân viên của bảo tàng đã dành những lời lẽ tốt đẹp nhất, trân trọng nhất để ngợi ca vai trò của họ trong lịch sử của bang Missouri.
Người thuyết minh cho chúng tôi biết, có một bức tuyệt phẩm đồ sộ của họa sĩ nổi tiếng Thomas Hart Beton vẽ trên bốn bức tường căn phòng Lounge, nơi sử dụng làm Phòng Hội nghị lớn của Nghị viện Missouri trên tầng ba. Có thể nói đó là “Cuốn lịch sử bằng tranh về xã hội Missouri những ngày đầu lập quốc”.
Chúng tôi quyết định vào thang máy để đi lên tầng ba trước. Dọc hành lang vào phòng Lounge, người ta trưng bày tượng các chính khách, các nghệ sĩ, các nhà khoa học, các danh nhân của quốc gia nhưng chủ yếu là của bang Missouri. Tôi không còn đủ thời gian để tìm hiểu những công trình điêu khắc này.
Theo chân một nhóm du khách, chúng tôi bước vào một trong những điểm bây giờ là niềm tự hào của người dân Missouri. Đúng là một bức tranh hoành tráng trên nền đá cẩm thạch phủ kín bốn bức tường của Phòng họp Đại Hội đồng. Người ta kể lại vào giữa những năm 30 của thế kỉ trước, các nghị sĩ đã tranh cãi nhau kịch liệt về nội dung bức tranh, không nhóm nào chịu nhường nhóm nào. Người ta cho rằng tác phẩm quá trần trụi. Nhưng rồi thời gian đã minh oan cho người nghệ sĩ. Theo nhận xét của giới mỹ thuật, đây là một sáng tạo nghệ thuật sáng tạo, phản ánh chân thực cuộc sống thường ngày của người dân Missouri trong một giai đoạn lịch sử.
Bức tranh bắt đầu bằng hình ảnh những người đi tiên phong đến vùng đất Missouri trên con tàu hơi nước Sam Clemen cùng với những chiếc bè mảng, những người định cư đầu tiên với khuôn mặt chai sạn, thân hình vạm vỡ cùng với những thương nhân đầu tiên trong bộ vét sang trọng đang trao đổi hàng hóa. Tiếp đến là hình ảnh những người khai thác gỗ, thợ cơ khí làm bánh xe chở hàng hóa và những ngôi nhà đầu tiên trên vùng đất; những người lao động nô lệ gầy còm khai thác thác khoáng sản trên công trường, trong đó có cảnh người chủ vung roi đánh đập người làm thuê đang ngã khụy xuống; những người đàn ông, đàn bà ở thuê bị đuổi khỏi những ngôi nhà; cảnh sinh hoạt làm việc của nông dân trong trang trại, cảnh người đàn ông xẻ gỗ và người đàn bà nấu cơm; cảnh buổi họp của chính quyền với người dân; cảnh đội quân cưỡi ngựa đuổi tàu cướp và cảnh xử án; cảnh sinh hoạt tắm rửa, cán bột làm bánh; cảnh người công nhân đang lao động, người phụ nữ đánh máy trong xưởng cơ khí; cảnh sinh hoạt khiêu vũ tai câu lạc bộ nhạc Jazz... Đúng là một cuốn lịch sử bằng tranh thật sống động.
Từ bàn chủ tọa, tôi đi xuống từng hàng ghế quan sát những thiết bị dành cho các nghị sĩ. Càng xuống phía cuối, nền và các hàng ghế càng được nâng lên cao. Cuối cùng là những hàng ghế dành cho bất kì ai muốn đến, kể cả học sinh nếu đăng kí vào tham dự kỳ họp của nghị viện, đó là quyền của mọi người. Tôi rất muốn ghi lại hình ảnh về căn phòng này vì nó đem lại cho tôi rất nhiều cảm xúc. Rất tiếc, phòng này theo quy định không ai được phép quay phim chụp ảnh. Dù không có bảo vệ, dù trong phòng không còn một ai, tôi cũng không dám đưa máy ảnh lên.
Chúng tôi tiếp tục đi thăm một số phòng chức năng trên tầng bốn, tầng năm và quay trở lại tầng hai. Đi qua Phòng Thống đốc Jay Nixon, tôi thấy ông đang làm việc trước một chiếc bàn có cắm hai lá cờ nhỏ, một lá cờ của bang, một lá cờ của liên bang. Ông mặc bộ vét màu xanh đen, áo trắng, thắt cà vạt màu tím nhạt. Tôi đoán ông khoảng ngoài sáu mươi. Mái tóc bạc như cước. Gương mặt đầy đặn rạng ngời với cặp kính trắng trông dáng vẻ trí thức hơn là một chính trị gia. Tôi biết, ông là cựu học sinh Trường Luật thuộc Trường Đại học Missouri và từng lấy hai bằng đại học tại trường học này.
Jay Nixon đã kinh qua những cương vị như Thượng Nghị sĩ bang, Tổng Chưởng lí bang. Tôi biết ông vì đã được tham dự một buổi diễn thuyết tranh cử thống đốc bang nhiệm kì hai của ông tại trường Đại học Missouri. Con gái đã giới thiệu cho tôi biết về thân thế sự nghiệp của ông. Thành tích lớn nhất trong nhiệm kì đầu của ông là cải thiện đáng kể tình trạng thất nghiệp và đẩy mạnh chương trình chăm sóc y tế cho người dân. Tranh cử nhiệm kì hai ông cam kết ba điều. Thứ nhất, ông sẽ thúc đẩy chương trình nghị sự của chính phủ có hiệu quả hơn. Thứ hai, ông sẽ tăng cường cải cách y tế làm giảm chi phí chăm sóc sức khỏe người dân. Thứ ba, ông sẽ tạo mọi cơ hội để tất cả học sinh trung học phổ thông tốt nghiệp được vào đại học và cao đẳng.
Một ngày thăm quan tòa nhà Capitol đã để lại trong tôi rất nhiều cảm xúc. Điều tôi vẫn thắc mắc là tại sao không thấy cảnh sát hay nhân viên bảo vệ tòa nhà. Ở cả các trường đại học, trường phổ thông tôi đã từng đến thăm cũng cũng không thấy cảnh sát và bảo vệ. Tôi chia sẻ điều đó với bạn của con gái, cô ấy trả lời: “Từ ngày bọn con sang bên này, bao nhiêu năm rồi cũng chưa nhìn thấy cảnh sát. Có lẽ họ ngồi đâu đó ở văn phòng làm việc. Con chỉ thấy cảnh sát qua phim ảnh của họ mà thôi. Có lẽ cũng vì không có cảnh sát hay bảo vệ nên có một số người bạo loạn, gây rối ở Điện Capitol Mỹ hồi Tổng thống Trumpt thất cử. Và vừa rồi có một kẻ sát nhân 18 tuổi bắn chết bà của mình, rồi vào trường học bắn chết 19 học sinh ở một trường tiểu học ở bang Texas. Đó chính là cái giá của tự do theo kiểu Mỹ”.
Read More

Thành phố San Francisco

Leave a Comment

 Thành phố San Francisco

San Francisco là tên của Thánh Phanxicô, cũng là tên của thành phố và Quận San Francisco (City and County of San Francisco). Thành phố là một trong 4 thành phố lớn của bang Cali (Los Angeles, San Diego, San Jose), là một trung tâm văn hóa, thương mại, tài chính bang Cali, Hoa Kỳ.
Tọa lạc tại miền Bắc Cali, San Francisco có 873.965 dân cư theo số liệu diều tra năm 2020. Thành phố có diện tích khoảng 121 kilômét vuông, chủ yếu nằm ở phía bắc của Bán đảo San Francisco thuộc Khu vực vịnh San Francisco ( Khu vực vịnh San Francisco là một vùng đô thị khoảng 4,7 triệu cư dân, với GDP là 592 tỷ đô la vào năm 2019. Bình quân thu nhập đầu người là 139.405 đô).
San Francisco được thành lập vào năm 1776, khi những người thực dân Tây Ban Nha thành lập Pháo đài San Francisco tại eo biển Golden Gate. Cơn sốt vàng California năm 1849 đã mang lại tốc độ phát triển nhanh chóng, khiến San Francisco trở thành thành phố lớn ở Bờ Tây vào thời điểm đó… Theo Wikipedia, trong chiến tranh thế giới thứ 2, thành phố là bến cảng chính cho các hoạt động vận chuyển binh sĩ và hàng hóa quân sự đến Mặt trận Thái Bình Dương. Sau đó trở thành nơi ra đời của Liên Hợp Quốc vào năm 1945. Trong cuộc chiến tranh ở Việt Nam, nơi đây đã diễn ra nhiều cuộc biểu tình phản đối sự can thiệp của Hoa Kỳ vào Chiến tranh Việt Nam.
San Francisco là một địa điểm du lịch nổi tiếng, được biết đến với mùa hè mát mẻ, đầy sương mù, những ngọn đồi cùng với những con phố dốc, sự kết hợp đa dạng của nhiều nền kiến trúc khác nhau. Các địa nổi tiếng bao gồm Cầu Cổng Vàng, tàu điện cáp treo, Nhà tù Alcatraz, Bến Ngư Phủ và Khu phố Tàu, cùng với rất nhiều địa điểm văn hóa, khoa học, giáo dục. Du khách có thể dành một vài ngày đến cả một tuần thăm quan, khám phá.
Địa điểm chúng tôi đến thăm đầu tiên là Cầu Cổng Vàng (Golden Gate Bridge). Tôi không ngờ vào mùa hè mà ở đây lại lạnh đến vậy. Đặc biệt là khi đi dọc theo bờ vịnh để lên cầu và ở trên cầu. May mà các con nhắc nhở trước khi đi tôi phải mang áo rét. Cầu Cổng Vàng là cây cầu treo nối giữa San Francisco và hạt Martin Country. Nó được sơn màu đỏ và vàng nổi bật trong lớp sương mù dày đặc mênh mông trên vịnh. Theo chỉ dẫn và lời giới thiệu, cây cầu này mất 7 năm thi công xây dựng, được hoàn thành năm 1937. Cầu Cổng Vàng là cây cầu treo lớn nhất thế giới và nó đã trở thành biểu tượng của thành phố San Francisco đầy sức sống với những dòng ô tô hai chiều đi lại bất tận.
Chỉ có cháu Lâm dẫn tôi đi thăm pháo đài San Francisco, vì bố mẹ cháu đã nhiều lần dẫn người thân, anh em, bạn bè đi thăm khu vực này. Gió biển thổi lồng lộng, lạnh giá. Hai ông cháu phải đội mũ trùm kín đầu. Đây là lần đầu tiên tôi được mục sở thị một pháo đài, nơi ăn chốn ở, kho súng đạn, vị trí bố phòng, súng đại bác, những hỏa điểm… Đúng là một căn cứ quân sự phòng thủ độc đáo, kiên cố, theo kiến trúc đặc trưng của người Tây Ban Nha từ những năm cuối thế kỷ 18. Trải nghiệm này giúp tôi hiểu thêm về lịch sử thời thuộc địa của nước Mỹ; đồng thời gợi cho tôi nhớ lại cuộc Chiến tranh Mỹ-Mexico, người Mỹ đã giành California như thế nào; gợi cho tôi nhớ lại những thương vụ có một không hai trong lịch sử thế giới. Đó là thương vụ sau khi giành được độc lập, người Mỹ đã mua lại vùng đất/lãnh thổ thuộc địa của người Tây Ban Nha (Florida) với giá 5 triệu đô la, thương vụ người Mỹ mua lại vùng đất Lousiana của người Pháp với giá 3.750.000 đô la và thương vụ mua lại vùng đất Alaska của người Nga với giá 7,2 triệu đô la, để nước Mỹ có được một lãnh thổ rộng lớn, từ Đại Tây Dương tới Thái Bình Dương, từ Bắc cực đến Trung Mỹ với diện tích 9.525.067 km vuông.
Điểm đến thăm tiếp theo là Công viên Cầu Cổng Vàng. Đây là một công viên đô thị rộng 1017 mẫu Anh, có cối xay gió, khu động thực vật hoang dã, khu bảo tàng và cả một khu sinh thái ẩn dấu bao điều quyến rũ. Nếu đi thăm và khám phá kỹ càng, tôi nghĩ phải dành cả một ngày, nhưng thời gian không cho phép. Đành để những lần sau.
Sau cầu Cổng Vàng thì đường hoa Lombard là một trong những điểm được du khách ưa thích nhất khi du lịch San Francisco. Đường hoa Lombard nổi tiếng với độ dốc đặc biệt. Ngắm nhìn Lombard tôi thấy giống như làn sóng lượn lên cao dần với một rừng hoa rực rỡ. Vào mùa xuân và suốt cả mùa hè, con đường Lombard luôn luôn đầy màu sắc. Không biết có bao nhiêu loài hoa đua nhau nở trên khắp đường phố. Hoa ở kín lòng đường chỉ chừa một lối; một con phố hoa mà người ta khó có thể hình dung nếu không tận mắt chứng kiến.
Bến tàu ngư phủ Fisherman's Wharf cũng là một trong những địa điểm nổi tiếng của thành phố. Đây là điểm thu hút khách du lịch khắp nơi trên thế giới. Trong hàng thế kỉ qua, dọc theo con sông lịch sử, nơi mà các đội tàu đánh cá của San Francisco luôn tụ tập. Cho đến ngày nay, ở đây vẫn còn một loạt các nhà hàng hải sản nổi tiếng. Nơi đây còn có một số bảo tàng, cửa hàng lưu niệm, những tòa nhà lịch sử, danh lam thắng cảnh vừa sầm uất vừa náo nhiệt. Đặc biệt là âm nhạc đường phố. Đi một đoạn ta lại thấy một ban nhạc với rất nhiều nhạc cụ khác nhau. Có cảm giác như ở đây người ta say sưa chơi đến hết mình, tận hưởng niềm vui đến bất tận. Một không khí lễ hội đắm say đến nao lòng! Tôi đã trải nghiệm cái cảm giác này ở phố Ngọc Trai, Longmon, Colorado khi chứng kiến những chàng trai, cô gái yêu kiều say sưa đánh đàn piano, kéo đàn violon và ca hát trong những đêm cuối tuần, nhưng cái cảm xúc dâng trào đến kỳ lạ thì ở đây mới thấy.
Thời gian còn lại trong ngày chúng tôi đến thăm bảo tàng tàu biển. tôi và con rể cùng hai cháu Lâm, Bách leo lên một con tàu dài 168 m, con tàu chuyên chở hàng quân nhu và binh lính trong cuộc chiến tranh thế giới lần thứ 2. Đây là lần thứ hai tôi được trực tiếp ngắm nhìn và khám phá một con tàu lớn như vậy. Lần thứ nhất là ở Bảo tàng Khoa học và công nghiệp ở thành phố Chicago. Một con tàu ngầm khổng lồ dài trên 160 m được người ta đưa vào phòng trưng bày.
Mặc dù tôi được học và biết người Mỹ đã đến với chiến tranh thế giới thứ hai như thế nào. Họ tuyên chiến với Nhật như thế nào. Họ mở mặt trận thứ 2 ở Tây Âu như thế nào. Nhưng chỉ khi đến bảo tàng tôi mới hiểu biết một cách cụ thể, rõ ràng về cuộc chiến vô cùng ác liệt trên Đại Tây Dương giữa người Đức và người Mỹ, một cuộc chiến cam go sinh tử trên Thái Bình Dương giữa người Nhật với người Mỹ. Khách tham quan nườm nợp đi xung quanh con tàu, đắm mình trong phim ảnh của cuộc chiến trên biển cả qua hàng chục màn hình quanh con tàu, được khám phá con tàu, được ngồi trước những màn hình mô phỏng lái tàu lặn xuống lòng nước sâu của đại dương tránh máy bay của quân phát xít, được ngồi ghế mô phỏng phóng ngư lôi vào tàu chiến địch. Hai cháu nhỏ nhà tôi, chưa đến tuổi đến trường, cứ ngồi lì trước phòng lái mô phỏng hành trình chuyến đi, không chịu dời đi chỗ khác…
Chuyến đi này, tôi lại được khám phá một chiến hạm hậu cần, một chiến hạm 3 tầng, tìm hiểu và khám phá phòng chỉ huy, phòng tác chiến, phòng ngủ, phòng ăn, phòng giải trí và phòng vận hành của đoàn thủy thủ, phòng phóng ngư lôi và những khẩu đại bác, pháo phòng không. Và lần này tôi cũng vẫn phải giục các cháu đi nhanh nhanh để kịp thời gian theo lịch trình…
Chỉ một ngày thôi tôi đã thấy San Francisco quả là một thành phố ẩn chứa bao điều kỳ lạ.
Nguyen Bich Thuy, Nguyễn Lê Duyên và 141 người khác
59 bình luận
2 lượt chia sẻ
Thích
Bình luận
Chia sẻ
Read More

Blog Archive

About this blog

Được tạo bởi Blogger.