Meet The Author

NGUYEN DUY HUE

03/06/1952

Hà Nội, Việt nam.

author

Cảm nghĩ ngày khai giảng năm học mới

Leave a Comment

 Cảm nghĩ ngày khai giảng năm học mới

Hôm nay ngày 5 tháng 9, một hiệu trưởng đã về hưu hơn chục năm vẫn được nhà trường trân trọng gửi giấy mời dự lễ khai giảng (hôm trước nhà trường còn gọi điện mời lại). Tôi vô cùng xúc động khi nhớ lại những kỷ niệm đáng nhớ trong gần 40 năm là giáo viên và quản lý trường THCS Tân Triều.
Trải qua bao nhiêu năm tháng, hình ảnh về các thầy cô, anh chị, các bạn, các em trong hội đồng nhà trường, hình ảnh về bao lớp học sinh vui mừng, háo hức trở lại trường học lại tràn ngập trong tâm trí tôi. Tiếng trống trường rộn rã báo hiệu một năm học mới cùng với những khuôn mặt rạng rỡ, những ánh mắt nụ cười, những tiếng cười trong trẻo ở ngôi trường đã trở thành nguồn động lực cho tôi trong cuộc sống nghề nghiệp. Tôi rất vui vì mình là một thành viên, được đóng góp một phần nhỏ bé vào việc xây dựng nền nếp dạy và học. Đến ngày hôm nay tôi vẫn được coi và cảm thấy mình là một thành viên của nhà trường. Cảm giác này thật viên mãn. Với tôi ngày này vẫn là một cột mốc đặc biệt trong hành trình giáo dục và tự giáo dục của mình.
Giống như nhiều giáo viên, cán bộ quản lý đã về nghỉ chế độ, tôi thấy mình đã trải qua nhiều niềm vui xen lẫn nỗi buồn với bao thăng trầm và thách thức của nghề nghiệp. Nhưng thời gian trôi đi chỉ để lại tất cả những điều đẹp đẽ nhất, trân quý nhất khi nhìn thấy sự phát triển của nhà trường, sự trưởng thành của bao lớp người trên con đường học tập và thành công.
Lớp học trò đầu tiên của tôi đã về hưu, tóc cũng đã bạc trắng. Hôm nay họ đưa cháu đến trường. Họ vẫn gọi tôi bằng thầy. Các cháu theo các bậc phụ huynh đến trường dù lúng túng không biết gọi tôi là gì, rồi cũng chào bằng thầy. Các thầy cô trong trường cũng gọi tôi bằng thầy. Cả những bạn bè cùng trang lứa hôm nay gặp tôi cũng chào “chào thầy giáo”. Ngẫm kỹ thật vui! Càng ngày tôi càng nhận thấy việc giáo dục không chỉ là việc truyền đạt kiến thức mà còn là việc khơi gợi, phát triển tư duy và nuôi dưỡng những giá trị văn hóa, đạo đức.
Trong gần 40 năm làm việc tại trường học, tôi đã gặp gỡ và làm việc cùng với rất nhiều giáo viên, nhân viên và phụ huynh. Tôi nghĩ chính tình yêu nghề nghiệp, sự thông cảm, tôn trọng và sự đoàn kết của cả cộng đồng giáo dục là những yếu tố quan trọng để mang lại một môi trường học tập tốt đẹp cho học sinh. Tôi muốn gửi lời cảm ơn chân thành đến tất cả những người đã đồng hành trong suốt thời gian công tác mà vì lý do nào đó tôi chưa kịp chia sẻ.
Dù đã về hưu, nhưng tình cảm của tôi vẫn gắn bó với mái trường này. Tôi tin tưởng những người tiếp quản vai trò của thế hệ chúng tôi và các em học sinh sẽ tiếp tục xây dựng và phát triển trường học thành một môi trường giáo dục đáp ứng yêu cầu mới của thời đại, một môi trường giáo dục không chỉ giúp thầy trò đạt được điểm cao trong các kỳ thi mà còn giúp thầy trò phát triển bản thân, thành công trong cuộc sống và đóng góp cho xã hội, một môi trường học tập tích cực, khuyến khích lòng đam mê, kiên nhẫn và sẵn sàng đối mặt với những thử thách mới để xây dựng một tương lai tươi sáng.
Xin chúc mừng ngày khai giảng, chúc mừng năm học mới thành công với thầy trò trường THCS Tân Triều!
Read More

Biển khép lại một mùa hè

Leave a Comment

 Biển khép lại một mùa hè

Mùa hè năm nay nóng chưa từng thấy. Nóng oi ả nhiều ngày lên đến hơn 40 độ. Nhưng mùa hè năm nay lại đem lại cho tôi nhiều niềm vui. Chỉ trong ba tháng tôi được mời đi nghỉ dưỡng đến 5 lần (2 chuyến đi theo tiêu chuẩn của Bộ Lao động, Thương binh Xã hội và cơ quan nơi công tác; 3 chuyến đi đóng góp của Câu lạc bộ quản lý giáo dục Thanh Trì, Ban liên lạc Hội cựu chiến binh, gia đình và bạn bè). Chưa bao giờ tôi có thời gian đi như vậy. Cả 5 lần nghỉ dưỡng đều ở biển. Cho đến tận ngày hôm nay tôi mới tự hỏi mình vì sao người ta thường chọn đi nghỉ ở biển? Biển có vai trò gì trong cuộc sống?
Với tôi, biển là nơi gợi cho người ta vẻ đẹp kỳ vĩ nhất. Ngắm nhìn biển rộng lớn, mênh mông dường như vô tận gợi cho người ta nhiều cảm nghĩ về quá khứ, hiện tại. Biển là nơi tiếp giáp giữa trời và đất, có màu xanh da trời xanh ngắt, có màu xanh nước biển trong vắt, có những bãi cát trắng, bãi cát vàng mịn và có những rạn san hô rực rỡ…
Tôi thích nhất vẻ đẹp đặc trưng màu xanh nước biển trong vắt. Từ bắc vào nam hình như màu xanh nước biển cứ sẫm dần. Màu xanh được tạo nên bởi ánh sáng mặt trời khi phản chiếu trên mặt nước biển. Ánh sáng mặt trời tán xạ bởi các phân tử nước, khiến nước biển có màu xanh lam. Màu xanh đặc trưng này có thể thay đổi tùy thuộc vào thời gian trong ngày, tùy thuộc vào thời tiết. Thật kỳ diệu!
Bên cạnh màu xanh trong vắt, biển còn có những bãi cát trắng, bãi cát vàng mịn màng. Bãi cát được tạo nên bởi tự nhiên, bởi sự bào mòn của sóng biển và gió. Có người thích bãi cát trắng vì nó gợi vẻ đẹp tinh khiết. Có người thích bãi cát vàng bởi nó gợi vẻ đẹp sang trọng, hấp dẫn. Biển và bãi biển quả là nơi lý tưởng để du khách tắm biển, thư giãn và vui chơi.
Trong những chuyến đi nghỉ, lần đầu tiên trong đời tôi lặn biển. Lúc đầu cảm thấy rờn rợn. Hướng dẫn viên phải động viên, đi kèm, tôi mới vượt qua được bản năng sợ sệt cố hữu để được ngắm những rặng san hô có nhiều màu sắc kỳ ảo. Tôi mải mê thưởng thức bao dáng vẻ, hình dạng mà tạo hóa đã ban tặng. Thỉnh thoảng được bắt gặp một đàn cá nhiều sắc màu như một bức tranh tuyệt mỹ dưới lòng biển. Rất thú vị!
Biển không chỉ đẹp mà nó mang lại rất nhiều lợi ích. Biển cung cấp nguồn thực phẩm phong phú như cá, tôm, cua, mực... Biển chứa một nguồn tài nguyên năng lượng gần như vô tận, cung cấp dầu mỏ, khí đốt, điện gió và nhiều khoáng sản quý giá. Biển tạo ra những tuyến đường giao thông quan trọng. Cảng biển còn tạo ra những trung tâm thương mại, giúp kết nối với các quốc gia khác trên thế giới.
Biển còn cung cấp môi trường sống cho rất nhiều loài sinh vật, cung cấp một chu trình sinh thái của trái đất. Biển giúp kiểm soát khí hậu và hấp thụ CO2 từ khí quyển. Biển và đảo còn đóng vai trò quan trọng trong an ninh và quốc phòng, cung cấp đường biên giới tự nhiên và là khu vực trọng yếu cho các hoạt động quân sự của đất nước.
Ngoài ra biển còn đóng vai trò nhất định trong nền công nghiệp giải trí, nghỉ dưỡng; cung cấp các hoạt động giải trí như lặn biển, câu cá, lướt sóng và du thuyền. Nó cũng là điểm đến du lịch hấp dẫn với các bãi biển đẹp và các khu nghỉ dưỡng ven biển…
Tóm lại, biển đóng vai trò quan trọng đối với con người từ nhiều khía cạnh khác nhau, đóng góp cho sự phát triển và sự sống của con người. Trong lịch sử quan hệ quốc tế, nhiều nhà nghiên cứu cho rằng các nước vươn lên trở thành cường quốc khu vực và siêu cường toàn cầu đều nhờ vào biển. Các cường quốc thường có vị trí địa lý giáp biển. Điều này giúp họ dễ dàng tiếp cận với các nguồn tài nguyên và các tuyến đường giao thông. Ví dụ Tây Ban Nha, Anh, Pháp, Đức, Ý, Hoa Kỳ, Trung Quốc, Nhật Bản và Ấn Độ đều là những cường quốc có vị trí giáp biển. Các cường quốc trên đã và đang đầu tư rất nhiều nguồn lực để phát triển hải quân và các lực lượng bảo vệ bờ biển, biến biển trở thành một không gian chiến lược quan trọng. Họ đã và đang sử dụng đại dương để duy trì và mở rộng quyền lực chính trị, quân sự; kiểm soát lưu thông hàng hải, và tăng cường bảo vệ lợi ích, thậm chí họ còn xâm phạm chủ quyền, quyền chủ quyền của các nước xung quanh vì mục tiêu chiến lược lâu dài.
Tôi không nhớ chính xác mình đã đi biển bao nhiêu lần, khoảng hơn hai chục lần. Nhưng chưa lần nào tôi được trải nghiệm đón bình minh và ngắm hoàng hôn trên biển. Trong những chuyến đi này, lần đầu tôi đã chủ động cùng mọi người đi để biết. Có lẽ con người ta càng nhiều tuổi thì càng có xu hướng trở về với thiên nhiên…
Khoảng 4h30 sáng, nhiều vị khách còn đang say giấc nồng, tôi rủ anh bạn cùng phòng đi bộ ra biển Hải Tiến. Những tia sáng mới ban đầu ló lên cuối trời xua tan màn đêm. Bình minh bắt đầu hé rạng, mặt biển bừng lên ánh nắng vàng tươi lấp lánh ánh bạc. Không gian dường như khoác một bộ áo mới, tinh khôi. Những con sóng vừa và nhỏ bắt đầu lăn tăn vỗ nhẹ vào bờ cát, tạo nên một âm thanh êm dịu đầy sức sống. Cùng với ánh nắng lan tỏa trên bề mặt biển, làn sương mỏng manh vội vàng tan biến vào hư không. Khi mặt trời nhô lên khỏi đường chân trời, những đám mây chuyển sang màu cam, đỏ rực rỡ. Ta cảm thấy vừa mát mẻ vừa ấm áp.
Vào lúc ánh nắng bắt đầu lan toả khắp mặt biển bao la, chiếu sáng lên bờ. Những vệt sáng rực rỡ phản chiếu trên cát, tạo nên một bức tranh màu nhạt, tươi mới. Phía xa, những đám mây trên bầu trời bắt đầu tản ra. Lác đác những đoàn thuyền của ngư dân căng buồm trở về sau một đêm xa khơi bám biển. Đất trời mở ra một không gian mênh mông đến vô tận, vĩnh hằng!
Điều đặc biệt khi ngắm bình minh trên biển là sự yên tĩnh. Chỉ có tiếng sóng vỗ như tiếng thở của gió biển. Bầu không khí tươi mát, trong lành và mặn mòi của biển đem đến cảm giác nhẹ nhàng, thư thái và hy vọng. Tận hưởng bình minh tại biển là một trải nghiệm tuyệt vời. Đúng là một khoảnh khắc đẹp đến ngỡ ngàng, một trải nghiệm không thể quên. Vậy mà đến bây giờ tôi mới biết đến…
Khi chiều tà về trên bãi biển Mỹ Khê, tôi lặng ngắm ráng chiều đỏ rực một góc trời. Hoàng hôn trên biển buông rơi những tia nắng le lói cuối ngày. Mặt trời bắt đầu lặn xuống đằng sau đường chân trời, khoảng không dần chuyển sang màu cam, tạo nên một khung cảnh kỳ ảo. Những đám mây màu cam bỗng chốc vàng nhạt hoang hoải. Mặt biển phản chiếu lung linh như đi vào cảnh tượng thần tiên.
Biển trở nên yên ắng hơn bởi phần lớn người tắm biển đã trở về nhà nghỉ. Chỉ còn lại vài cặp tình nhân nán lại ôm hôn nhau. Chỉ còn lại một vài du khách lững thững tản bộ trên bờ cát mờ nhạt. Chỉ còn lại những con sóng ầm ì như tiếng thở cuối ngày. Màn đêm dần buông. Bầu trời tối dần. Sương bắt đầu rơi trên dãy đèn bừng sáng dọc bờ biển. Không gian đem đến cho ta cái cảm giác như đắm mình trong một thế giới khác. Một bầu không khí lãng mạn, mê hoặc pha chút huyền bí của biển đêm mở ra…
Khép lại mùa hè nóng bỏng năm nay, khép lại những chuyến đi nghỉ ở biển mùa hè này tôi đã thu hoạch được nhiều điều. Một trong những trải nghiệm thú vị nhất, cũng là lần đầu tôi cùng một chiến hữu điên rồ như tôi, hai người đi tắm biển vào thời điểm trăng lên. Chính vì sự điên rồ này mà tôi được ngắm nhìn cảnh tượng đầy kỳ bí và lãng mạn. Cảm giác được đắm mình trong dải trăng sáng, cảm nhận sự yên tĩnh của đêm biển là một trải nghiệm khó quên. Trong ánh trăng sáng, mặt biển dường như sinh động hơn. Những loài sinh vật biển như cá, tôm, cua, sứa cũng trở nên sống động hơn. Chúng tôi thấy chúng như đang nhảy múa dưới ánh trăng. Xa xa, ánh sáng mờ ảo của dải ngân hà trên trời lấp lánh trên mặt biển. Tận hưởng trăng trên biển, tắm biển đêm khiến người ta thấy yên tĩnh và thư giãn đến kỳ lạ.
Phá tan cái không khí tĩnh mịch, anh bạn bỗng hỏi tôi: Ông có nói về các cường quốc hiện đại trên thế giới thường bắt đầu vươn lên từ biển, một yếu tố địa chính trị để trở thành cường quốc. Việt Nam mình cũng là một quốc gia biển, với rất nhiều cảng biển có giá trị, cửa ngõ để đi vào châu Á. Theo ông thì đến bao giờ đất nước mình mới trở thành cường quốc? Tôi rất bất ngờ về câu hỏi này. Suy nghĩ hồi lâu về định hướng chiến lược của Đảng rồi thận trọng dự đoán: Theo tôi, có thể từ sau những năm 50 của thế kỷ này, Việt Nam có khả năng trở thành cường quốc trong khu vực Đông Nam Á.
Thì ra nghỉ dưỡng ở biển không bao giờ là chuyện cũ với bạn bè và người thân.
Read More

Lão tướng Võ Chót

Leave a Comment

 Lão tướng Võ Văn Chót

Chục năm trở lại đây, mỗi lần Hội cựu chiến binh Sư đoàn 324 gặp mặt kỷ niệm ngày thành lập sư đoàn, tôi chưa thấy lần nào Thiếu tướng Võ Chót vắng mặt (trừ hai năm Covid không tổ chức). Khi vào chương trình nghị sự giới thiệu đại biểu và phát biểu tôi nhận thấy các tướng lĩnh, kể cả Thượng tướng, Trung tướng, Thiếu tướng thường dùng cụm từ “ Kính thưa lão tướng Võ Chót”. Có hai lý do nhiều người gọi như vậy. Thứ nhất ông là người cao tuổi nhất trong số các tướng lĩnh xuất thân từ sư đoàn. Thứ hai ông là người có thời gian gắn bó lâu dài nhất với Sư đoàn 324, từ trước ngày thành lập, từ vị trí nuôi quân đến sư đoàn trưởng.
Tôi được biết qua nhiều nguồn, Thiếu tướng Võ Văn Chót sinh ra và lớn lên ở làng Hồ Mạ, xã Vạn Phước, huyện Vạn Ninh, tỉnh Khánh Hòa. Năm 1946 khi quân Pháp tiến hành càn quét ở quê hương, kẻ địch bắt và xử bắn anh trai ông ngay tại làng. Mới 14 tuổi Võ Văn Chót đã tham gia cách mạng. Anh làm liên lạc cho Đại đội 252 ở thành phố Nha Trang. Năm 17 tuổi anh chính thức tham gia quân đội.
Cuối tháng 7/1955, Võ Văn Chót cùng đoàn quân miền Nam tập kết ra Bắc trong đội hình Sư đoàn 324. Được tổ chức phân công trọ tại một gia đình ở xã Thanh Văn, huyện Thanh Chương, tỉnh Nghệ An. Với dáng người cao ráo, cách sống giản dị, khéo dân vận, hay lam hay làm, chàng thanh niên Võ Chót được cả gia đình, đặc biệt là cô bé Phan Thị Nguyên mới học lớp 7 rất quý mến.
Ban đầu Võ Văn Chót là chiến sĩ nuôi quân. Hàng ngày anh đạp xe đi các chợ mua thực phẩm về cho đơn vị. Vào một buổi sáng mùa đông, Võ Chót đang chia cơm cho bộ đội thì có cô bé Nguyên 13 tuổi cõng em trai đi qua. Anh lấy một tảng cháy, kẹp một miếng thịt lợn đưa cho cô và nói: Em cầm lấy, ăn mau lớn. Sau này lấy anh làm vợ. Không ngờ câu nói đùa vu vơ đó lại được cô bé Nguyên để bụng…
Năm 1962, Võ Văn Chót tốt nghiệp Trường Sĩ quan Lục quân. Chàng Thiếu úy Võ Chót trở về thăm gia đình mình từng ở trọ. Lúc đó, cô Phan Thị Nguyên đã là sinh viên Trường Cao đẳng Công nghiệp Nam Định xinh đẹp, thông minh, lém lỉnh khiến trái tim chàng sĩ quan trẻ xao động. Hai người “tình trong” như đã thầm trao gửi lời ước hẹn. Và rồi tình yêu ngày một thắm thiết. Cuối tháng 12/1965, anh chị chính thức tổ chức đám cưới. Một ngày sau hôn lễ, anh Võ Chót trở về Trường Quân sự Quân khu 4, hoàn thành công việc để chuẩn bị hành quân vào Nam chiến đấu.
Năm 1966 là năm bắt đầu những thử thách ác liệt trên chiến trường, nơi đối đầu một mất một còn giữa “2 phe”. Võ Chót được giao nhiệm vụ chỉ huy những đơn vị cấp phân đội, trung đội, đại đội thực hiện nhiều nhiệm vụ bí mật ở miền tây Quảng trị. Anh có khả năng nhanh chóng nắm bắt địa hình vùng rừng núi, luôn hoàn thành nhiệm vụ được giao. Vì vậy chỉ sau gần hai năm ở chiến trường, đến cuối tháng 10/1967 anh đã được cấp trên điều làm Tham mưu phó Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 1.
Mới chân ướt chân ráo về tiểu đoàn, anh Võ Chót đã xung phong chỉ huy một Phân đội Trinh sát, bí mật cắt và luồn qua hàng chục lớp rào kẽm gai, gỡ hàng trăm quả mìn vào trong cứ điểm Cồn Tiên. Anh cùng Phân đội Trinh sát thực hiện nhiệm vụ đột kích vào hang ổ bắt tù binh Mỹ để khai thác tài liệu phục vụ cho chiến dịch. Vào lúc chiều tối hôm đó, kẻ địch phát hiện được những dấu hiệu khác thường. Chúng co cụm lực lượng trong các căn cứ nửa chìm nửa nổi, dùng pháo binh bắn phá dữ dội. Anh Chót nhanh chóng chỉ huy bộ đội linh hoạt rút ra ngoài theo phương án “bị lộ”. Tuy không bắt được tù binh, nhưng cán bộ chiến sĩ Tiểu đoàn 1 đánh giá cao năng lực của một cán bộ chỉ huy gan dạ, xông xáo, biết trước biết sau.
Sau hơn một năm thực chiến tại Mặt trận Đường 9- Bắc Quảng trị, anh Chót đã thể hiện được tố chất của một cán bộ chỉ huy. Anh được cán bộ chiến sĩ tiểu đoàn 2 tin yêu. Trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu thân năm 1968, Trung đoàn 1 làm nhiệm vụ thọc sâu từ Vĩnh Linh, dọc theo vùng đồng bằng ven biển đến bờ bắc sông Hương để thu hút địch, chia lửa với các đơn vị bạn đánh vào nội thành Huế và chặn đường tiếp tế bằng đường sông của chúng cho mặt trận Huế. Đó là một nhiệm vụ táo bạo, vừa tiến quân vừa đánh địch. Có nhiều trận đánh rất ác liệt.
Sau Tết Mậu Thân, trên cương vị chỉ huy Tiểu đoàn 1, anh Võ chót đã chỉ huy hàng chục trận đánh quyết liệt ở vùng đồng bằng Thừa Thiên. Hơn hai tháng tiểu đoàn của anh cùng trung đoàn ban ngày thì chống càn quét, ban đêm thì hành quân di chuyển địa điểm và tập kích kẻ địch ở các địa điểm thuộc các huyện huyện Phong Điền, Quảng Điền. Đói ăn, đói ngủ, lực lượng thương vong hao hụt dần, nhưng tiểu đoàn của anh vẫn hoàn thành nhiệm vụ, làm thất bại âm mưu “Tìm diệt”, “Bủa lưới phóng lao” của Mỹ ngụy.
Có lẽ trận đánh gay go quyết liệt nhất là trận anh chỉ huy Tiểu đoàn 1 và một số đơn vị Tiểu đoàn 3 phản công giải vây cho Tiểu đoàn 8 Trung đoàn 90. Kẻ địch có tới 7 tiểu đoàn đã bao vây chặt Tiểu đoàn 8. Ngày đêm chúng dội bão lửa bom đạn vào vị trí của tiểu đoàn. Thương xót anh em vô cùng. Anh chọn một đơn vị cảm tử, tranh thủ màn đêm đột phá đánh chiếm được một đoạn bờ bắc sông Bồ, nhưng không thể bắt liên lạc được với cán bộ chiến sĩ Tiểu đoàn 8 trong vòng vây. Anh dẫn đơn vị rút ra trước khi trời sáng. Cả ngày hôm sau không thể chợp mắt, anh suy nghĩ các phương án để đến đêm lại cùng đơn vị vượt sông. Với sự yểm trợ của trung đoàn, lực lượng bộ địa phương và du kích, đêm hôm sau đơn vị anh đã giúp Tiểu đoàn 8 mở đường máu rút ra ngoài, đón được 56 cán bộ chiến sĩ còn lại của tiểu đoàn 8 (hơn 400 cán bộ chiến sĩ Tiểu đoàn 8 đã hy sinh ở Phước Yên, Quảng Thọ, Quảng Điền, Thừa Thiên – Huế)...
Cuối năm 1968 anh Võ Chót được cấp trên bổ nhiệm làm Tham mưu trưởng Trung đoàn 1. Tháng 7/1970 anh cùng Trung đoàn 1 vây lấn đánh bại lữ đoàn dù số 3. Lần đầu tiên trong lịch sử chiến tranh Việt Nam, một lữ đoàn Mỹ phải tháo chạy khỏi điểm cao 935 để khỏi bị tiêu diệt hoàn toàn. Tháng 3/1971, anh vừa là Tham mưu trưởng Trung đoàn 1 vửa trực tiếp chỉ huy Tiểu đoàn 2 đánh vào hướng nam cứ điểm 550. Được xe tăng yểm trợ, anh chỉ huy Tiểu đoàn 2 đánh chiếm được mục tiêu theo kế hoạch. Không dừng lại, anh quyết định cho tiểu đoàn phát triển, tấn công lên phía bắc để ngày 23/3/1971 cùng với trung đoàn1 và Trung đoàn 3 hoàn toàn làm chủ trận địa, xóa sổ Lữ đoàn dù 147 ngụy.
Ngày 24/5/1972 anh Võ Chót được cấp trên bổ nhiệm làm Trung đoàn trưởng Trung đoàn 3 trực tiếp tham gia Chiến dịch Động Tranh- Đường 12. Anh là một trong những người hùng ở Động Tranh và Đường 12. Từ đó tên tuổi của anh không chỉ gắn liền với một trung đoàn cụ thể nào mà gắn liền với cả Sư đoàn 324. Tháng 8/1973 anh được đề bạt là Tham mưu trưởng Sư đoàn 324…
Kể về cuộc đời chiến trận của Thiếu tướng Võ Chót thì phải dành cả một cuốn sách. Rất tiếc ông không viết hồi ký, mặc dù nhiều anh em đồng đội đã động viên. Anh em nói nhiều, có lần ông trả lời: “Đến viết thư cho vợ tôi cũng còn ngại. Bởi có viết thì điều kiện chiến tranh cũng ít có khả năng nhận được. Thương nhớ tôi để ở trong lòng. Chiến trận cũng như vậy, biết viết thế nào”.
Tôi may mắn bốn lần ở cùng khách sạn với ông khi Đảng ủy, Hội đồng Nhân dân, Ủy ban Nhân dân huyện A Lưới mời dự hội thảo, mời dự chuẩn bị và dự kỷ niệm 50 năm chiến thắng A Bia và đón nhận di tích lịch sử cấp quốc gia A Bia. Nhiều tối anh em chúng tôi ngồi uống nước ôn lại những kỷ niệm xưa, chuyện trò về đồng đội, chuyện trò về chiến trường đến khuya mới về phòng ngủ. Có lần tôi hỏi ông: “Trong suốt cuộc đời binh nghiệp, trận đánh nào, chiến dịch nào để lại cho Thủ trưởng nhiều ấn tượng nhất”. Ông trả lời ngay “Tết Mậu Thân 1968 ở Thừa Thiên- Huế”.
Theo ông có hai lý do. Thứ nhất đó là chiến dịch gay go quyết liệt nhất, kéo dài nhất, tổn thất hy sinh nhiều nhất trong cuộc đời cầm quân của ông. Cho đến bây giờ hình ảnh các cán bộ chiến sĩ năm xưa vẫn thỉnh thoảng lại hiện về trong giấc ngủ. Đặc biệt là trận đánh giải vây ở Phước Yên, Quảng Thọ. Ông vẫn ân hận, “giá như ngày đó mình chỉ huy tốt hơn, giá như có thể chọc thủng vòng vây sớm một hai hôm thì có thể không chỉ đón được 56 cán bộ chiến sĩ. Giá như…” Lý do thứ hai, sau Tết kẻ địch liên tục càn quét, phong tỏa mọi đường tiếp tế lương thực, thực phẩm, cán bộ chiến hy sinh hàng ngày hàng giờ. Đã thế còn phải ăn cháo rau, rau rừng, ăn măng, sắn ròng rã bao ngày. Có thể nói trong năm 1969 chúng ta thiếu thốn đến tột cùng. Nhưng thiếu thốn khủng khiếp nhất là muối, rất nhiều chiến sĩ của ta đã bị phù thũng do thiếu muối. Ông bồi hồi nhớ lại: “Một hôm tôi lên Sở chỉ huy Quân khu họp tác chiến. Tan họp, anh Lê Khả Phiêu gọi tôi vào lán, mở hòm đưa cho tôi một nửa lon sữa bò muối. Nhìn thấy nửa lon muối, tôi như bắt được vàng. Anh Phiêu căn dặn: Chú nhớ mang về chia cho bộ đội, mỗi người một vài hạt, bỏ vào lòng bàn tay liếm cho đỡ thèm”.
Anh Phiêu còn mách, ông tâm sự với tôi, ở rừng chỗ chúng tôi đóng quân có nhiều bứa. Cho bộ đội đi hái quả bứa còn xanh về thái mỏng phơi khô dùng thay muối. Chất chua trong quả bứa có thể thay thế vị mặn của muối. Bộ bộ đội ăn được cơm sẽ khỏe hơn. “Tôi về cho bộ đội dùng bứa xanh nấu canh, đúng là có hiệu quả, những cơn khát muối không còn hành hạ nữa”. Cho đến bây giờ, Thiếu tướng Võ Chót vẫn chưa quên được nửa lon sữa bò muối. Đó là kỷ niệm ông ít khi chia sẻ với người khác.
Nói về sự gian khổ, ác liệt và sự hy sinh của bộ đội trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy ở Thừa Thiên- Huế nói riêng và ở mặt trận Trị Thiên nói chung, theo Thiếu tướng Võ Chót thì không thể kể hết được. Ông luôn nhắc nhở các đơn vị quy tập liệt sĩ của Quân khu 4 phải tích cực, trách nhiệm nhiều hơn nữa trong việc tìm kiếm các liệt sĩ ở rừng về. Ông cũng nhắc nhở anh em cựu chiến binh chúng tôi, có điều kiện thì hãy về chiến trường xưa tìm anh em đồng đội. Đêm hôm đó ông còn hỏi tôi: “Chú từng học lịch sử. Chú có cho rằng chúng ta nên xây dựng một tượng đài về 25 ngày đêm ở Huế”. Tôi quá bất ngờ về câu hỏi này. Ông còn đưa cho tôi xem bản vẽ tượng đài A Bia và mô hình tượng đài chiến thắng A Bia. Ông nói với tôi: “Tôi đã gửi cho quân khu 4 hai phương án mấy năm trước. Ngày mai tôi cũng sẽ gửi cho Ủy ban Nhân dân huyện A Lưới hai phương án. Sắp tới họ làm được như ý anh em chúng ta thì tốt. Chưa làm được thì để sau. Tôi còn sống ngày nào thì còn có trách nhiệm với người đã mất”.
Thì ra bao năm nay Thiếu tướng Võ Chót vẫn đau đáu với anh em đồng đội, đồng chí đã nằm xuống mảnh đất này. Mong muốn anh em được trở về nghĩa trang hay về với quê hương. Là người trong cuộc, ông biết công việc này là cực kỳ khó khăn, nhưng với ông khó khăn đến mấy cũng phải làm. Hơn nữa, ông vẫn theo đuổi việc xây dựng tượng đài, trong đó có tượng đài về A Bia để tôn vinh những người đã ngã xuống vì độc lập tự do của dân tộc. Đến hôm nay tôi mới hiểu thêm về con người ông, và hiểu rõ hơn vì sao các tướng lĩnh lại gọi ông là “lão tướng”.
Read More

Cuộc chiến tranh Nga-Ucraine

Leave a Comment

 Cuộc chiến tranh Nga-Ukraine

Tôi đã định viết về đề tài này từ khi Nga bắt đầu tiến hành “Chiến dịch quân sự đặc biệt” nhằm “phi quân sự hóa và phi phát xít hóa Ukraine”. Mỹ và phương Tây gọi đây là cuộc chiến tranh xâm lược. Nhưng tôi cứ lần chần mãi cho tới ngày hôm nay mới viết bởi cuộc chiến Nga-Ukraine thật sự đã chia rẽ các tầng lớp trong xã hội Việt. Để giữ hòa khí, trong các cuộc họp của các tổ chức xã hội, nghề nghiệp, thậm chí trong các cuộc họp lớp hay việc vui buồn ở các gia đình, mọi người đã thống nhất không tranh luận về cuộc chiến Nga-Ukraine.
Nói như vậy để thấy được tính chất phức tạp của cuộc chiến này. Có nhiều người Việt cho rằng chính nghĩa thuộc về Nga, vì Nga đang ngăn chặn người hàng xóm đưa NATO đến trước cửa ngõ nhà họ. Bên cạnh đó cũng có nhiều người Việt cho rằng chính nghĩa thuộc về Ukraine, bởi vì Ukraine là nạn nhân của cuộc xâm lược. Cũng có người cho rằng “tại anh tại ả, tại cả đôi bên”.
Theo chiến lược gia địa chính trị nối tiếng Mỹ Brzezinski, cố vấn an ninh quốc gia cho hai đời tổng thống Mỹ, trong một cuộc phỏng vấn với tờ New York Time vào tháng Ba năm 2014 ông nói: “giải pháp tốt nhất cho Ukraine là trở thành một nước Phần Lan như đã từng đối với Nga” (nước trung lập). Cựu Ngoại trưởng Mỹ kiêm cố vấn an ninh quốc gia Kissinger thì cho rằng Ukraine nên là chiếc cầu nối giữa Đông và Tây. Việc Mỹ muốn Ukraine trở thành thành viên của Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương (NATO) là một sai lầm nghiêm trọng và dẫn đến cuộc xung đột Nga-Ukraine. Và không phải không có lý khi cựu Tổng thống Mỹ Trump tuyên bố “Nếu tôi là tổng thống thì sẽ không xảy ra cuộc chiến này”...
Lãnh đạo Ukraine đã đi theo con đường riêng, bất chấp sự quan ngại của Nga, bất chấp lời khuyên của các chính trị gia, chiến lược gia bậc thầy quốc tế. Và cái logic vận động của lịch sử như đã từng xảy ra với Ukraine một lần nữa lại tái hiện. Ngày 24 tháng 2 năm 2022, Nga tiến hành Chiến dịch quân sự đặc biệt/xâm lược Ukraine. Chiến dịch này bắt đầu sau một thời gian tập trung lực lượng cùng sự công nhận độc lập của Nga đối với hai vùng ly khai là Cộng hòa Nhân dân Donetsk và Cộng hòa Nhân dân Lugansk.
Vì sao Nga tiến hành Chiến dịch quân sự đặc biệt ở Ukraine?
Thực ra chiến dịch quân sự của Nga đã bắt đầu sau cuộc Cách mạng Euromaidan vào ngày 18 tháng Hai năm 2014, sau khi các lực lượng thân phương Tây ở Ukraine lật đổ chính phủ cánh tả và bước vào một giai đoạn chính trị không ổn định. Nga cho rằng việc thay đổi chính phủ ở Ukraine là một cuộc đảo chính do phương Tây hậu thuẫn, và Nga lo ngại Ukraine sẽ trở thành một nơi trú ẩn cho các nhóm ly khai. Đồng thời Nga cũng muốn giữ, mở rộng tầm ảnh hưởng của mình trong khu vực và đối phó với sự mở rộng của NATO, nhất là sau khi Ukraine bày tỏ mong muốn gia nhập NATO.
Ngoài ra Nga còn có các lợi ích kinh tế và chiến lược trong khu vực. Nhất là với vùng Donbass của Ukraine, nơi có số đông người Nga, được Nga tài trợ, giúp đỡ các nhóm ly khai tách khỏi Ukraine, khu vực có nền công nghiệp khai thác tài nguyên mỏ quan trọng và là địa điểm trung tâm của nền công nghiệp sản xuất của Ukraine.
Nói một cách khái quát, việc Nga tiến hành chiến dịch quân sự ở Ukraine có nhiều nguyên nhân phức tạp, bao gồm các lợi ích kinh tế và chiến lược, các mối quan tâm về an ninh, trong đó có an ninh của người Nga ở khu vực phía đông Ukraine và các yếu tố chính trị. Đặc biệt sau khi đắc cử tổng thống, Zelensky đã đưa mục tiêu ra nhập NATO vào trong hiến pháp; công khai phá vỡ thỏa thuận Minsk (thỏa thuận được ký kết vào năm 2014 và năm 2015 do Pháp và Đức làm trung gian nhằm kết thúc cuộc chiến tranh giữa lực lượng thuộc Chính quyền Kiev và lực lượng ly khai vùng Donbass).
Nga đã đạt được những mục tiêu gì và mất gì sau hơn một năm?
Tính đến thời điểm hiện tại, Nga đã giành được kiểm soát trên một phần lãnh thổ của Ukraine, đặc biệt là sáp nhập bán đảo Crimea và phần lớn khu vực Donbass vào lãnh thổ Nga. Việc chiếm đóng vùng Crimea từ năm 2014 đã giúp Nga tăng cường sự hiện diện của mình trên Biển Đen và mở rộng tầm ảnh hưởng ở khu vực này. Việc chiếm các khu vực ở Donbass năm 2021, những vùng có nhiều khu công nghiệp quan trọng và đông người Nga sinh sống cũng tạo ra một số lợi thế nhất định cho Nga.
Tuy nhiên, việc Nga tiến hành chiến dịch quân sự ở Ukraine đối diện với rất nhiều khó khăn, mất mát. Phương Tây cho rằng mục tiêu của Nga là đánh chiếm Ukraine, lật đổ chính quyền, chấm dứt vĩnh viễn mong muốn gia nhập liên minh quân sự phương Tây NATO. Trước tiên, Nga đánh mất uy tín trên trường quốc tế, gặp phải áp lực từ cộng đồng quốc tế, đặc biệt là các quốc gia phương Tây, vì việc vi phạm chủ quyền của Ukraine và vi phạm luật pháp quốc tế. Sau đó là phải hứng chịu các biện pháp trừng phạt kinh tế hà khắc.
Sự ủng hộ về tinh thần và vật chất, thông tin tình báo, viện trợ vũ khí, phương tiện chiến tranh hiện đại của Mỹ và Phương Tây cho Ukraine đã gây ra những tổn thất kinh tế và giới hạn khả năng thực hiện mục tiêu cũng như việc tìm kiếm nguồn tài trợ cho cuộc chiến tranh của Nga. Ngoài ra Nga cũng đối mặt với sự kháng cự ngày một gia tăng của lực lượng quân đội Ukraine và các nhóm tình nguyện quân quốc tế, khiến cho chiến dịch của Nga bị chững lại, không phải lúc nào cũng thuận lợi. Theo báo chí của phương Tây, Nga có thể đang bị sa lầy ở cuộc chiến này. Ngoài ra, việc tiếp tục duy trì chiến dịch quân sự cũng đòi hỏi Nga phải bỏ ra nhiều nguồn lực, gây ra những tác động tiêu cực đến kinh tế và xã hội. Những thành tựu về kinh tế trong mấy chục năm qua của Nga đang đứng trước những thách thức nghiêm trọng.
Ukraine đạt được gì, mất gì sau hơn một năm?
Sau hơn một năm chiến tranh, Ukraine đã đạt được một số thứ:
(1), Sự hỗ trợ của quốc tế: Ukraine đã nhận được sự hỗ trợ quốc tế rộng rãi, bao gồm viện trợ quân sự, hỗ trợ tài chính và viện trợ nhân đạo. Sự hỗ trợ này đã giúp duy trì hoạt động của chính phủ Ukraine và xây dựng lại một số cơ sở hạ tầng đã bị chiến tranh tàn phá.
(2), Lợi ích quân sự: Các lực lượng Ukraine đã đạt được một số thành tựu trong những tháng gần đây, chiếm lại một vài khu vực lãnh thổ trước đây do lực lượng Nga chiếm giữ, phần nào đem lại niềm tin cho binh lính và người dân của họ.
(3), Trở thành ứng cử viên của Liên minh châu Âu : Ukraine đã được cấp tư cách ứng cử viên để gia nhập Liên minh châu Âu vào tháng 6 năm 2022. Đây là một bước tiến quan trọng đối với Ukraine, vì nó sẽ đưa Ukraine đến gần hơn với phương Tây và các giá trị dân chủ phương Tây.
(4) Tư cách thành viên NATO: được hứa hẹn gia nhập NATO, điều này sẽ giúp Ukraine tránh được một cuộc xâm lược của Nga trong tương lai.
Tất nhiên, Ukraine cũng đã phải chịu những mất mát, những tổn thất đáng kể do chiến tranh. Tổn thất lớn nhất là Ukraina mất đi một vùng lãnh thổ khá rộng. Hố ngăn cách chia rẽ dân tộc, chia rẽ người dân miền Đông thân Nga và miền Tây thân phương Tây ngày một sâu rộng. Ngoài ra cơ sở hạ tầng quân sự, công nghiệp của Ukraine trong thời gian qua bị tàn phá rất nặng nề. Hàng chục ngàn sinh mạng binh lính bị mất, hàng triệu người phải rời bỏ nhà cửa di dời sang các nước khác, gây ra một cuộc khủng hoảng nhân đạo cùng với nhiều hệ lụy khác khó có thể thống kê hết…
Chiến tranh không chỉ tác động đến Nga và Ukraine mà còn tác động đến toàn bộ châu Âu và thế giới. Chuỗi cung ứng bị đứt gãy. Giá dầu và lương thực tăng phi mã. Lạm phát và khủng hoảng cục bộ đã xảy ra. Hơn một năm qua, phương Tây tiếp tục áp đặt hàng trăm biện pháp trừng phạt khắc nghiệt nhất đối với Nga. Họ cũng gia tăng viện trợ, trong đó có cả việc cung cấp các loại đạn, tên lửa, pháo phản lực, xe tăng, máy bay và sắp tới là cả bom chùm… Tuy nhiên hiện tại cuộc chiến của Nga vẫn cứ tiếp tục. Nguy cơ xung đột mở rộng ngày càng hiện hữu.
Gần đây Ukraine đã phát động các cuộc phản công ở phía nam và phía đông. Ngay sau đó, Nga tuyên bố sáp nhập bốn khu vực chiếm đóng qua cuộc trưng cầu dân ý. Tháng 11/2022, Ukraine chiếm lại Kherson Oblast. Tháng 2/2023, Nga huy động gần 200.000 binh sĩ cho chiến dịch tấn công mới ở Donbass. Trong tháng 6 năm 2023, Ukraine mở một cuộc phản công khác ở phía đông nam. Cuộc chiến vẫn đang tiếp diễn quyết liệt, chưa có dấu hiệu cho thấy Ukraine chiếm lại được các vùng lãnh thổ của mình. Và không rõ cuộc chiến đến khi nào mới kết thúc. Tuy nhiên, rõ ràng là cuộc xung đột đã có tác động tàn phá nặng nề đối với Ukraine.
Những kịch bản nào sẽ xảy ra trong thời gian tới?
Kịch bản thứ nhất là chiến thắng thuộc về Nga. Kịch bản chiến thắng áp đảo ít có khả năng xảy ra, nhưng nó vẫn có thể xảy ra. Nếu Nga đạt được các mục tiêu quân sự của mình ở Ukraine, họ có thể buộc chính phủ Ukraine phải nhượng bộ. Đây sẽ là một chiến thắng lớn đối với Tổng thống Putin và sẽ giúp ông tăng đáng kể mức độ ủng hộ của người dân trong nước. Tuy nhiên, đó cũng sẽ là một trở ngại lớn đối với Mỹ và phương Tây, vốn sẽ phải chấp nhận Nga là một cường quốc hùng mạnh và không thể bỏ qua Nga trong tất cả những vấn đề quốc tế, nhất là họ sẽ gặp khó khăn trong việc mở rộng NATO trong tương lai. Và có thể sự kiện này sẽ là một dấu mốc xác lập chính thức trật tự thế giới đa cực bắt đầu.
Kịch bản thứ 2 chiến thắng thuộc về Ukraine. Đây là kịch bản không có nhiều hy vọng. Tuy nhiên với sự hỗ trợ to lớn của Mỹ và phương Tây, chiến thắng cũng có khả năng xảy ra. Nếu Ukraine có thể đẩy lùi đà tiến quân và buộc Nga phải rút quân thì đó sẽ là một chiến thắng không chỉ cho Ukraine mà còn cho cả Mỹ và nền dân chủ tự do phương Tây. Nó sẽ là một đòn giáng mạnh vào Tổng thống Nga Putin và cho thấy rằng phương Tây thống nhất vẫn có thể chi phối được trật tự của thế giới. Tuy nhiên, điều quan trọng cần lưu ý là Ukraine hiện đang phải đối mặt với một tình huống rất khó khăn và không rõ liệu họ có đủ nguồn lực để đánh bại Nga hay không.
Kịch bản thứ 3 là cuộc chiến đi vào thế bế tắc cho cả hai bên. Đây là kịch bản có khả năng xảy ra nhất. Hai bên gần như giữ nguyên hiện trạng, không bên nào có thể đạt được một chiến thắng quyết định, cuộc chiến có thể kéo dài trong nhiều năm. Đây sẽ là một cuộc xung đột tốn kém và đẫm máu, có tác động tàn phá với cả Nga và Ukraine. Nó cũng sẽ gây ra bất ổn cho toàn bộ khu vực và có thể dẫn đến một cuộc chiến tranh rộng lớn hơn.
Kịch bản thứ 4, hai bên thỏa thuận giải quyết hòa bình trên bàn đàm phán. Đây cũng là một khả năng, nhưng không rõ liệu hai bên có sẵn sàng thỏa hiệp hay không. Cho đến nay, Nga đã từ chối rút quân khỏi các khu vực đã chiếm đóng và Ukraine cũng không sẵn sàng từ bỏ chủ quyền đã mất của mình. Tuy nhiên, nếu cả hai bên sẵn sàng đưa ra một số nhượng bộ, có thể họ sẽ đạt được một giải pháp thương lượng trên bàn đàm phán.
Bốn kịch bản nêu trên chỉ là một số tình huống có thể xảy ra. Kết quả thực sự của cuộc chiến vẫn chưa chắc chắn. Các kịch bản sẽ phụ thuộc vào một số yếu tố, bao gồm sự hỗ trợ liên tục, hiệu quả của phương Tây đối với Ukraine; sự sẵn sàng thỏa hiệp của Nga và diễn biến thực tế ở trên chiến trường. Cho dù kịch bản nào xảy ra thì nó vẫn hoàn toàn phụ thuộc vào sức mạnh của các bên ở trên chiến trường.
Tóm lại, tình hình giữa Nga và Ukraine vẫn rất phức tạp và không thể dự đoán chính xác. Theo cá nhân tôi, hai bên cần phải tập trung vào tìm kiếm những giải pháp hòa bình để giải quyết tình trạng xung đột hiện tại và hạn chế nguy cơ leo thang xung đột.
Theo quan điểm của Mỹ và phương Tây, cộng đồng thế giới cần phải làm những việc sau để đi đến chấm dứt chiến tranh:
(1), Duy trì các biện pháp trừng phạt đối với Nga: Các biện pháp trừng phạt mà Hoa Kỳ, Liên minh châu Âu và các nước khác áp đặt lên Nga để tác động đến nền kinh tế Nga. Các biện pháp trừng phạt này nên được duy trì cho đến khi Nga đồng ý ngừng bắn và rút quân khỏi Ukraine.
(2), Cung cấp hỗ trợ quân sự cho Ukraine: Hoa Kỳ và các quốc gia khác đã hỗ trợ quân sự cho Ukraine, bao gồm vũ khí, phương tiện chiến tranh, đạn dược và đào tạo. Sự trợ giúp này đã giúp Ukraine tự vệ trước sự xâm lược của Nga. Cộng đồng quốc tế nên tiếp tục hỗ trợ quân sự cho Ukraine cho đến khi nước này có thể đạt được một chiến thắng quân sự hoặc đạt được một giải pháp thương lượng với Nga.
(3), Tham gia ngoại giao tích cực: Hoa Kỳ, Liên minh châu Âu và các quốc gia khác tiếp tục tham gia ngoại giao với Nga và Ukraine trong nỗ lực đạt được một giải pháp thương lượng. Ngoại giao này nên dựa trên các nguyên tắc tôn trọng chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Ukraine.
(4), Gây áp lực buộc Nga chấm dứt chiến tranh: Cộng đồng quốc tế nên tiếp tục gây áp lực buộc Nga chấm dứt chiến tranh. Áp lực này có thể được áp dụng thông qua các biện pháp trừng phạt, cô lập ngoại giao và các biện pháp khác. Cộng đồng quốc tế nên nói rõ với Nga rằng cuộc chiến sẽ không có lợi và sẽ có những hậu quả nặng nề nếu Nga tiếp tục.
Điều cần lưu ý thực tế là không có gì đảm bảo rằng các biện pháp của Mỹ và phương Tây sẽ thành công trong việc buộc Nga phải dừng cuộc chiến hay thúc đẩy Nga và Ukraine đàm phán hòa bình. Ấn Độ, Brazil, Nam Phi, Trung Quốc, Indonesia và nhiều nước khác trong đó có Việt Nam không lên án Nga và cũng không tham gia các lệnh trừng phạt kinh tế. Có nghĩa là không dưới một nửa dân số thế giới không tuân theo lệnh trừng phạt của thế giới đơn cực và đi theo thế giới đơn cực do Mỹ và phương Tây dẫn dắt. Nền kinh tế Nga vẫn tăng trưởng. Và nước Nga vẫn đứng vững.
Không chỉ có người Việt mới có sự chia rẽ về cuộc chiến Nga-Ukraine mà thế giới này cũng chia rẽ về cuộc chiến này. Đây không chỉ là cuộc chiến giữa hai nước láng giềng thời hậu Xô Viết mà còn là cuộc chiến của một trật tự thế giới mới. Dù thắng lợi thuộc về bên nào thì trật tự thế giới cũng sẽ thay đổi không còn là thế giới một cực như trước nữa. Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc chia rẽ không thể ra được nghị quyết lên án Nga. Các nước trong nhóm BRICS và một loạt các nước sắp tới tham gia nhóm BRICS cùng với một số nước trong nhóm G20, các nước giàu có dầu mỏ trong vùng vịnh không đi theo con đường của Mỹ và phương Tây. Họ đã quyết định từ nay không giao dịch dầu mỏ bằng đồng USD nữa.
Tôi nghĩ dù các nước có quan điểm khác nhau về cuộc chiến Nga-Ukraine nhưng các nước đều có những lựa chọn tốt nhất cùng với cộng đồng quốc tế tại thời điểm này giúp cho người dân Ukraine:
(1), Cung cấp hỗ trợ nhân đạo: Hàng triệu người đã phải rời bỏ nhà cửa vì chiến tranh ở Ukraine. Cộng đồng quốc tế nên cung cấp hỗ trợ nhân đạo cho những người này, bao gồm thực phẩm, nước, nơi trú ẩn và chăm sóc y tế.
(2), Hỗ trợ nền kinh tế Ukraine: Nền kinh tế Ukraine đã bị ảnh hưởng nặng nề bởi chiến tranh. Cộng đồng quốc tế nên hỗ trợ nền kinh tế Ukraine bằng cách cung cấp các khoản vay, trợ cấp và các hình thức hỗ trợ khác.
Cuộc chiến ở Ukraine là một bi kịch vào đầu thập kỷ thứ hai của thiên kỷ mới. Thiên kỷ toàn cầu hóa, nhất thể hóa nền kinh tế thế giới, thiên kỷ bắt đầu cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ 4 (CM4,0), các quốc gia sẽ tùy thuộc vào nhau. Người ta đã hy vọng vào một thế giới văn minh, hòa bình, tốt đẹp hơn thiên kỷ cũ. Nhưng xem ra hy vọng đó chỉ là ảo tưởng. Những gì đã diễn ra ngay từ những năm đầu của thiên kỷ trên biển, trên đất liền cho đến ngày hôm nay không khác gì những đám mây đen u ám phủ bóng lên nhân loại. Chiến tranh, bạo lực, khủng bố diễn ra triền miên khắp các châu lục. Và bi kịch của Ukraine là phải nằm ở giữa hai thế lực địa chính trị, tàn dư của thời hậu Xô Viết để lại.
Đa số người dân Ukraine đã lựa chọn ra bộ máy lãnh đạo của mình. Lãnh đạo Ukraine đã đứng về phía Mỹ và phương Tây, biến mình trở thành người lính trên tuyến đầu của cuộc chiến địa chính trị, biến đất nước Ukraine trở thành một bãi chiến trường. Lãnh đạo Ukraine không thể trách một nửa dân số thế giới không lên án Nga, không ủng hộ họ. Tuy nhiên toàn thể cộng đồng quốc tế cần phải làm mọi thứ có thể để giúp người dân Ukraine và nhanh chóng chấm dứt cuộc chiến này.
Read More

Đọc tác phẩm Thằm sâu miền ký ức của Trung tướng Nguyễn Mạnh Đẩu

Leave a Comment

 Đọc tác phẩm “Thẳm sâu miền ký ức” của Trung tướng Nguyễn Mạnh Đẩu

Tôi đã đọc nhiều bài viết của Trung tướng Nguyễn Mạnh Đẩu trên Facebook và cũng đã đọc nhiều đoạn trích trong cuốn Thẳm sâu miền ký ức của tác giả trên trang mạng xã hội này. Bị cuốn hút bởi chất văn và nội dung ngồn ngộn chất liệu sống trong các bài viết, rất muốn được đọc trọn vẹn tác phẩm, tôi ngỏ ý hỏi mượn một vài đồng đội Trung đoàn 3 quen biết với tác giả. May mắn có anh Vũ Thành, người được anh Nguyễn Mạnh Đẩu tặng cuốn sách này ngày 7/2/2022.
Tôi dành hai ngày đọc liền mạch hết 293 trang hồi ức với niềm hứng khởi vì nội dung tác phẩm gắn liền với lịch sử Trung đoàn 3, Sư đoàn 324 anh hùng, vì cách kể chuyện chân thực, ấm tình đồng đội và đậm nét văn học của một cán bộ từng là người lính, người chỉ huy bản lĩnh xông pha nơi trận mạc. Với bút pháp vừa khái quát vừa cụ thể, vừa tinh tế vừa sắc bén, anh Nguyễn Mạnh Đẩu đã đưa người đọc về một miền quê giầu truyền thống; đưa người đọc về những năm tháng hào hùng của cuộc kháng chiến chống Mỹ vô cùng ác liệt, đầy hy sinh mất mát.
Thằm sâu miền ký ức là một tác phẩm ký xuất sắc về đề tài chiến tranh, đồng thời cũng là một tác phẩm văn học đầy cảm xúc và sâu sắc. Tác giả đã tái hiện lại những trải nghiệm sống và chiến đấu của mình, của đơn vị mình trong thời gian 8 năm ác liệt ở các chiến trường. Nhưng đằng sau mỗi chi tiết, sự kiện, Thẳm sâu miền ký ức còn thấm đẫm tính nhân văn, nghĩa tình của gần một đời người qua những trải nghiệm xúc động về tình yêu gia đình, tình yêu quê hương, tình đồng đội đồng chí. Gấp lại trang cuối tác phẩm tôi thấy cả một chặng đường lịch sử, cả một thế hệ thanh niên huyền thoại thời đại Hồ Chí Minh. Tôi nghĩ rằng đó là những giá trị lớn nhất của tác phẩm.
Ba phần đầu cuốn Thẳm sâu miền ký ức, tác giả giúp người đọc khám phá, hiểu biết về lịch sử một miềm quê Nghi Lộc, lai lịch dòng họ danh nhân Nguyễn Xí làng Đại Xá. Năm phần tiếp là một chuỗi sự kiện lịch sử, những trận chiến diễn ra từ năm 1964 đến năm 1971. Tác giả kể lại chân thực, sinh động từng trận đánh trên các chiến trường Lào, Quảng Trị, Thừa Thiên- Huế… Tôi đã đọc cuốn Lịch sử Trung đoàn 3, Lịch sử Sư đoàn 324. Sau khi đọc cuốn Thẳm sâu miền ký ức và một số cuốn hồi ký khác của cả hai bên chiến tuyến tôi cho rằng cả lịch sử trung đoàn và lịch sử sư đoàn cần phải viết lại và bổ sung thêm một số tư liệu mới.
Ngày 5/8/1964 là cột mốc mở đầu cuộc chiến tranh phá hoại của đế quốc Mỹ đồng thời cũng là cột mốc trong cuộc đời chàng trai Nguyễn Mạnh Đẩu. Đang học lớp 9, chưa đầy 16 tuổi anh đã vào dân quân. Anh xin tiền mẹ mua cây đòng và một cuộn dây thừng như quy định. Anh tập xạ kích, đâm lê, ném lựu đạn, gói bộc phá, đào công sự; học phòng ngự, phục kích, tập kích, bao vây truy kích… Tóm lại mới ở tuổi vị thành niên anh đã được học kỹ, chiến thuật quân sự khá bài bản. Trong khí thế hăng hái tòng quân lên đường của quê hương đất nước, anh đã khai tăng tuổi để được nhập ngũ. Tôi tự hỏi cái gì đã khiến một chàng trai 16 tuổi làm đơn gia nhập quân đội? Có lẽ đó chính là truyền thống gia đình (cha anh nhập ngũ sau cách mạng tháng Tám), dòng họ (Thái sư Cương Quốc công là thủy tổ dòng họ), truyền thống của quê hương đất nước. Đó chính là ý thức dân tộc hàng nghìn năm thẩm thấu, thấm nhuần hàng ngàn năm lịch sử dựng nước và giữ nước qua những bài học lịch sử, văn học ở nhà trường. Tất cả đã được chàng thanh niên “sinh phải thời loạn lạc” đón nhận như một lẽ tự nhiên.
Những trận đánh ở chiến trường Lào, những trận thử lửa đầu tiên trên đất bạn đã rèn luyện người lính mới Nguyễn Mạnh Đẩu, người mang trong mình ý thức dân tộc cùng với lý tưởng cách mạng trở thành một người lính trận thực thụ. Nói có vẻ như lên gân nhưng thực tế đúng là như vậy. Trận sốt rét sinh tử lần đầu tiên cùng với việc khi anh bước chân về Đại đội 2, cả Tiểu đội 8 đã hy sinh đến người cuối cùng để chốt chặn địch. Trong hoàn cảnh ấy, không có ý thức trách nhiệm với đất nước, không có hoài bão lý tưởng cách mạng thì anh và bao người lính khác đã không thể đứng vững trước khi xung trận lần đầu.
Tôi rất thích và đã đọc đi đọc lại những trang viết ở chiến trường Lào. Một phần bởi vì tôi liên tưởng đến hình ảnh những đàn “quạ đen” ở chiến trường với những xác chết “cháy đen”, “cháy sạm”, “loang lổ bết máu”; thấy được bóng dáng của mình, của đồng đội mình trong những trận đánh đầu tiên của người lính ở chiến trường Thừa thiên vào những năm 70. Cảm giác như những câu chữ của anh như đang viết về mình, về đồng đội mình. Rất chân thực. Chỉ khác là anh cầm được mấy liễn xôi, còn chúng tôi thì thu được một vài chiếc ba lô, bên trong có bộ quân phục nguỵ, một quyển sổ nhật ký và một chiếc bắp cải... Tôi đọc đi đọc lại một phần vì những trang viết ở chiến trường Lào trong cuốn Lịch sử Trung đoàn 3, Lịch sử Sư đoàn 324 còn sơ sài. Tôi muốn khắc ghi những hình ảnh, chi tiết trong tác phẩm để có được sự hiểu biết sâu hơn về quá khứ oanh liệt của trung đoàn.
Tôi cũng bị thu hút, đọc đi đọc lại những trang viết về “Chiến trường Quảng trị, hun đúc trưởng thành”. Cũng bởi những lý do đã nêu nhưng thêm vào đó là bị hấp dẫn bởi cái cách tác giả sử dụng thủ pháp đồng tái hiện, phi tuyến tính; bởi lối hành văn khúc chiết, câu văn ngắn gọn dồn nén nhiều thông tin; bởi vốn sống, sự hiểu biết, sự từng trải trận mạc của tác giả… Điều tôi thích nhất ở phần này, người đọc không chỉ thấy được con người tác giả, người được kết nạp vào Đảng trước trận đánh vì sự gan dạ xông xáo, vì lòng dũng cảm không sợ hy sinh hoàn thành mọi nhiệm vụ, mà người đọc còn cảm nhận được bức tranh hiện thực, sinh động của một trung đoàn đánh Mỹ đầu tiên trên chiến trường Quảng Trị khốc liệt. Người đọc thấy được bức tranh khái quát khá hoàn chỉnh nhiều cán bộ chiến sĩ, đặc biệt là những cán bộ chỉ huy từ cấp cơ sở, cấp tiểu đoàn đến trung đoàn, chân dung những cán bộ dần trưởng thành trong máu lửa chiến trận, dần trở thành những cán bộ nòng cốt ở các cấp tiểu đoàn, trung đoàn, sư đoàn và của cả các đơn vị bạn trong quân đội sau này.
Cái mạch văn đầy sức quyến rũ tiếp tục dẫn dắt người đọc qua hai phần: “Chiến trường Thừa Thiên-Huế, viết di chúc năm 20 tuổi” và “Chiến dịch Đường 9-Nam Lào, mong manh đôi bờ sinh tử”. Tôi không muốn đi sâu vào từng trận đánh thể hiện phẩm chất cao đẹp của người lính trong chiến trận. Hãy để cho hình tượng tác phẩm tỏa sáng với người đọc. Tôi chỉ dừng lại ở chi tiết người lính “viết di chúc” ở tuổi 20 và trận đánh cuối trong chiến dịch Đường 9- Nam Lào.
Di chúc được hiểu là sự thể hiện ý chí, nguyện vọng của cá nhân nhằm chuyển tài sản của mình sau khi chết. Tài sản của Anh Nguyễn Mạnh Đẩu là tài sản tinh thần, tài sản của anh cũng như của nhiều người lính trong chiến tranh dự cảm mình sẽ hy sinh, mong muốn được để lại cho người thân. Trong lịch sử nhân loại, lịch sử dân tộc Việt Nam, có lẽ chỉ có những người lính chiến mới có loại “di chúc” đặc biệt này, những người lính trong cuộc chiến một mất một còn gửi lại cho cha mẹ, người yêu, thầy giáo… Trường hợp của anh Nguyễn Mạnh Đẩu là gửi cho cha. Tôi xin được lược trích một phần: “Cha kính yêu! Khi cha nhận được quyển sổ này, thì Nguyễn Mạnh Đẩu- đứa con trai thân yêu của cha đã hy sinh ngoài mặt trận… Dẫu có sống đến 800 tuổi như ông bành tổ rồi cũng phải chết, không ai qua được. Vấn đề là, sống và chết thế nào cho xứng đáng…” Toàn bộ “bản di chúc” như anh viết là lời tâm sự, nhắn nhủ viết ra từ đáy lòng, từ trong nước mắt của một người lính mới 20 tuổi, còn quá trẻ để từ giã người thân, từ giã cuộc sống mới thực sự bắt đầu. Vậy mà người thanh niên Nguyễn Mạnh Đẩu đã nắn nót viết: “KHI TÔI HY SINH, ĐỀ NGHỊ ĐƠN VỊ CHUYỂN HỘ VỀ CHO CHA TÔI”.
Anh Nguyễn Mạnh Đẩu viết di chúc trong bối cảnh sau tết Mậu Thân 1968, quân số trung đoàn 3 hy sinh tới mấy trăm người. Trong năm bổ sung quân số cho các đơn vị đến 8 lần. Ác liệt, gian khổ, thương vong diễn ra hàng ngày, hàng giờ. Không khí bi hùng bao trùm lên cả đơn vị. Anh xác định mình có thể hy sinh bất cứ lúc nào. Anh chủ động xác định trước vấn đề trọng đại nhất trong đời một con người, một dân tộc là đối mặt với cái chết. Đó là thái độ “chủ động tích cực, thanh thản lạc quan” đón nhận cái chết. Chỉ có những con người mang trong mình lý tưởng, khát vọng “Không có gì quý hơn độc lập tự do” mới có thể xả thân vì lý tưởng. Đó là lý tưởng của thế hệ thanh niên cách mạng thời đại Hồ Chí Minh. Vì lý tưởng cao quý đó mà chúng ta đã đánh thắng Mỹ.
Trong Chiến dịch Đường 9-Nam Lào, trên cương vị Chính trị viên Đại đội 20 Đăc công, anh Nguyễn Mạnh Đẩu nhận nhiệm vụ cùng với Trung đoàn 1 đánh vào điểm cao 550 tiêu diệt Lữ đoàn dù 147. Đại đội đặc công của anh là mũi nhọn đột kích chủ yếu. Từ 7h tối đến 12h đêm đại đội vượt qua mọi trở ngại, tập kết theo đúng kế hoạch lên đỉnh dốc và phát lệnh nổ súng. Trong cuộc tấn công dũng mãnh vào sào huyệt của kẻ địch, anh bị trúng đạn tiểu liên AR-15 ở lồng ngực. Anh nằm gục xuống tại chỗ. Biết mình khó qua khỏi, anh thều thào nói với ban chỉ huy đại đội: “Các anh xốc lại đội hình, dùng hỏa lực chi viện, chỉ huy đơn vị nhanh chóng đánh thốc lên… Bằng mọi giá phải dứt điểm sớm…”
Bị thương rất nặng, cái chết cận kề cũng không ngăn được sự quyết tâm, tính quyết đoán, không ngăn cản được ý chí quyết hoàn thành nhiệm vụ của người chỉ huy đại đội. Anh đúng là con người tiêu biểu cho ý chí quyết tâm “nhiệm vụ nào cũng hoàn thành” của quân đội ta. Mặc dù chỉ là một chính trị viên đại đội, nhưng khi nghe tin anh bị thương, Tư lệnh Sư đoàn, Tư lệnh phó Sư đoàn, Chính ủy Sư đoàn cùng các cán bộ trung đoàn đều đến thăm hỏi. Anh đã khẳng định được phẩm chất, vị thế của mình trước anh em đồng đội, trước những người chỉ huy cao nhất của trung đoàn, sư đoàn. Anh cố gắng gượng báo cáo diễn biến trận đánh và đề nghị tăng cường lực lượng nhanh chóng dứt điểm, động viên đơn vị tiếp tục chiến đấu hoàn thành nhiệm vụ. Tôi cho rằng đây chính là phẩm chất của một người anh hùng.
Anh luôn nghĩ về đơn vị, không hề nghĩ đến cá nhân mình ngay cả khi cái chết đến rất gần. Những chiến sĩ và cán bộ có phẩm chất như anh dù cuộc chiến tranh có kéo dài đến đâu, dù sự ác liệt của cuộc chiến tranh diễn ra ở mức độ nào, dù có thắng, có thua trong các trận đánh, nhưng cuối cùng chiến thắng nhất định sẽ thuộc về chúng ta. Và cũng với tinh thần “quyết chiến quyết thắng” đó trong chiến đấu đã giúp anh vượt qua lưỡi hái tử thần trong quá trình chiến đấu với viên đạn găm vào phổi làm thủng khí quản...
Không thể không nói đến một khía cạnh giá trị nhân văn trong tác phẩm Thẳm sâu miền ký ức. Chính tình đồng đội, đồng chí chí nghĩa chí tình chân thành, chính thái độ khách quan, sự hiểu biết, việc đánh giá đúng mực, tôn trọng anh em đồng đội đồng chí, tôn trọng cấp trên cấp dưới khiến tôi rất ngưỡng mộ tác giả. Nhân cách của người viết vừa cuốn hút người đọc, vừa giúp người đọc cảm nhận được những giá trị vượt ra ngoài hình tượng tác phẩm- Đó là phẩm chất cao đẹp của rất nhiều cán bộ chiến sĩ Trung đoàn 3 dù họ ở cương vị nào, dù họ ở trong thời chiến hay thời bình, dù thời gian có dãi dầu qua bao năm tháng, nhưng phẩm chất của tất cả những con người đó cứ lung linh ngời sáng. Ở khía cạnh này, thực sự tác phẩm đã đạt đến mức“chân, thiện, mỹ”.
Tôi rất thích đọc những dòng viết khái quát, những trang viết về các cán bộ chiến sĩ như anh Ma Vĩnh Lan, anh Bùi Trần, anh Nguyễn Hoán, anh Phan Hà, anh Võ Chót, anh Lê Hồng Hải, anh Ngô Đình Nựu, anh Lê Văn Dánh, anh Phan Đân, anh Hồ Hữu Lạn... Người đọc vừa thấy được số phận, phẩm chất, cuộc đời của các nhân vật vừa thấy được thái độ, sự trân trọng của người viết. Tôi xin trích một đoạn trong số hai đoạn tác giả viết về Đại tá Hồ Hữu Lạn: “Anh Hồ Hữu Lạn là người chỉ huy chiến đấu dũng cảm, quyết đoán, mưu trí, chủ động, sáng tạo. Đồng thời, anh là một người lãnh đạo có phẩm chất tốt, vừa xứng tầm, vừa có tâm... Khi soi rọi vào, tôi thấy mình và chắc chắn nhiều người cùng trang lứa nữa, còn thua kém anh Lạn nhiều điều... Quá trình chiến đấu của anh Hồ Hữu Lạn trên những nẻo đường chiến trận là rất phong phú, đầy đặn với bao chiến tích, sự kiện. Trong đó có nhiều chiến tích của đơn vị do anh chỉ huy có ý nghĩa là bài học chiến thuật, nghệ thuật chiến dịch trong các bước ngoặt chiến lược trên chiến trường...”
Xưa nay nhiều người thường thiên viết về cái “tôi”, nhưng ở Nguyễn Mạnh Đẩu tôi thấy anh chú ý đến cái “ta”, chú ý đến cái của người khác. Nhiều trang viết về chiến tranh hồi hộp đến nghẹt thở nhưng nhiều trang viết đi tìm đồng đội khiến người đọc vô cùng xúc động, những người đồng đội sau nhiều năm dù vị trí trong xã hội rất khác nhau, khi gặp nhau vẫn là những người lính như thủa nào.
Thật cảm động đọc những đoạn tác giả tìm về quê những người đồng đội, con cháu của những người đồng đội, những người lính của tác giả. Anh lính Tạ Ngọc Dũng tuổi trẻ "da trắng, môi đỏ tươi" sau ba mươi năm là một "ông già khô đét, đen đúa" đứng giữa ruộng tôm. Ông Dũng không thèm quay lại khi tác giả hỏi thăm... Để rồi họ nhận ra nhau, ôm choàng lấy nhau. Tôi đã không thể cầm được nước mắt... Cũng giống như ông Dũng, ông Lê Văn Lướt, chỉ huy cũ của tác giả, năm 1963 tốt nghiệp Trường Sĩ quan Lục Quân với quân hàm Thiếu úy. Sau 12 năm chiến đấu anh dung ở chiến trường, ông Lướt về hưu với quân hàm Trung úy. Tác giả sửng sốt than vãn sau 12 năm ông Dũng mới lên được một bậc. Ông Lướt cười: "Nước có giặc thì đi đánh giặc, hết giặc thì về quê, tổ chức trao gì được nấy". Ôi, phẩm chất của người lính sao mà đẹp đến như vậy. Tôi cũng không thể cầm được
nước mắt... Tôi mừng cho cho cuộc hội ngộ của họ. Tôi cảm động trước nghĩa tình của những con người cao đẹp, những con người không hề so bì, không bị nhiễm và chấp trước cái tâm của người thường!
Trong khuôn khổ của bài viết, cuối cùng tôi xin cảm ơn anh Vũ Thành, một chiến sĩ trong trận A Bia năm xưa đã đón tiếp tôi vào lúc sáng sớm và cho tôi mượn cuốn Thẳm sâu miền ký ức, một cuốn sách quý của một vị tướng lĩnh từng trải qua trận mạc. Tôi nghĩ cuốn sách không chỉ có giá trị như những gì tôi đã nêu ở trên. Cuốn sách còn có giá trị tổng kết những sự kiện lịch sử, để lại cho mai sau những bài học về lý tưởng của thanh niên, về tinh thần chiến đấu, khả năng chiến đấu và chiến thắng kẻ thù... Tóm lại “Thẳm sâu miền ký ức” là một tác phẩm văn học, mang tính lịch sử đáng để mọi người đọc. Tác phẩm đem đến cho độc giả một cái nhìn sâu sắc về cuộc chiến tranh Việt Nam và cuộc sống của những cán bộ chiến sĩ tham gia trong đó. Xin chúc mừng và cảm ơn Trung tướng Nguyễn Mạnh Đẩu đã để lại một “đứa con tinh thần” rất quý giá cho hậu thế.
Read More

Blog Archive

About this blog

Được tạo bởi Blogger.