Meet The Author

NGUYEN DUY HUE

03/06/1952

Hà Nội, Việt nam.

author

Thăm Trường Đại học Harvard

Leave a Comment

 Thăm Trường Đại học Harvard

Nhân dịp cháu Chu Lâm được tuyên dương học sinh giỏi xuất sắc trong 3 năm học trung học cơ sở và chuẩn bị vào học trung học phổ thông, đồng thời để nuôi dưỡng những ước mơ vào học ở những trường đại học danh giá của Mỹ trong những năm tới, ba mẹ cháu tổ chức một chuyến đi dài ngày thăm một số trường đại học. Điểm đến đầu tiên là Trường Đại học Harvard. Trường Đại học này là một trong những trường đại học lâu đời và danh giá nhất thế giới, tọa lạc tại Cambridge, Massachusetts, Hoa Kỳ.
Được thành lập vào năm 1636, Harvard tự hào với lịch sử lâu đời, truyền thống học thuật xuất sắc và danh tiếng toàn cầu. Trường đã đào tạo ra nhiều nhân vật kiệt xuất, bao gồm các tổng thống Hoa Kỳ, nhiều người đoạt giải Nobel, và những nhà lãnh đạo trong nhiều lĩnh vực. Harvard nổi tiếng với chương trình đào tạo đa dạng, từ khoa học tự nhiên, khoa học xã hội đến nhân văn, nghệ thuật, luật, y học và kinh doanh.
Từ ga tầu điện ngầm, đi bộ một đoạn chúng tôi tới khuôn viên Harvard. Khuôn viên là sự kết hợp tuyệt vời giữa kiến trúc cổ kính và không gian xanh mát, gợi cho du khách một bầu không khí học thuật và yên bình. Chúng tôi dừng lại trong sân trường (Harvard Yard). Đây là trái tim của trường, nơi có những tòa nhà lịch sử như University Hall, Massachusetts Hall và Hollis Hall. Harvard Yard được bao quanh bởi những hàng cây cổ thụ, bãi cỏ xanh mướt và là nơi sinh viên thường tụ tập, học bài hoặc thư giãn. Du khách đều cảm nhận được sự trang nghiêm, không gian mang tính lịch sử, văn hóa khi đi dạo qua những con đường lát gạch đỏ.
Các tòa nhà ở Harvard có nhiều phong cách kiến trúc khác nhau, từ kiến trúc Georgia cổ điển từ đầu thế kỷ 18 đến đầu thế kỷ 19 (phong cách kiến trúc chịu ảnh hưởng kiến trúc Hy Lạp và La Mã) đến kiến trúc Gothic thời trung cổ bởi mái vòm nhọn. Điều này tạo nên sự đa dạng và vẻ đẹp cân đối, hài hòa cổ kính, độc đáo. Ngoài Harvard Yard, khuôn viên còn có nhiều công viên nhỏ, khu vườn và không gian mở, mang lại cho người ta cảm giác thoải mái và thư thái.
Chúng tôi dừng lại trước Thư viện của nhà trường (Harvard Library, Thư viện Widener Library). Hệ thống thư viện Harvard là hệ thống thư viện đại học lớn nhất thế giới, với hơn 70 thư viện và những bộ sưu tập khổng lồ. Thư viện Widener là thư viện lớn nhất và nổi tiếng nhất, được xây dựng để tưởng niệm Harry Elkins Widener, một cựu sinh viên Harvard đã tử nạn trên tàu Titanic.
Kiến trúc của Widener Library rất ấn tượng, với mặt tiền bằng đá cẩm thạch và các cột lớn. Bên trong là những không gian đọc sách rộng lớn, tráng lệ và các bộ sưu tập sách quý hiếm. Chúng tôi không được phép vào sâu bên trong. Việc chiêm ngưỡng kiến trúc bên ngoài và sảnh chính cũng đủ để cảm nhận được sự vĩ đại của thư viện này (chúng tôi đã được vào thăm Thư viện Trường Đại học Chicago, Thư viện Trường Đại học Missouri với hàng triệu đầu sách, nhưng theo đánh giá chung của giới chuyên môn thì không thể so sánh với Harvard với hàng chục triệu đầu sách từ cổ chí kim). Du khách dễ dàng cảm nhận như đứng trước ngưỡng cửa một kho tàng tri thức vô hạn của nhân loại.
Harvard có một hệ thống bảo tàng phong phú, từ nghệ thuật, khảo cổ đến khoa học tự nhiên. Do thời gian chỉ có một ngày nên chúng tôi chọn Bảo tàng Khoa học Tự nhiên Harvard (Harvard Museum of Natural History): Đây là điểm đến không thể bỏ qua đối với những người yêu khoa học và tự nhiên. Bảo tàng trưng bày các bộ sưu tập khổng lồ về động vật học, thực vật học, địa chất học và khoáng vật học.
Bước vào bảo tàng, chúng tôi vô cùng choáng ngợp trước bộ sưu tập Hoa thủy tinh (Glass Flowers) độc đáo, được tạo ra từ thủy tinh với những chi tiết đáng kinh ngạc, mô phỏng các loài thực vật một cách sống động. Đặc biệt bảo tàng còn có các khu trưng bày về khủng long, động vật có vú lớn, các loài chim, côn trùng và khoáng vật, mang đến cái nhìn toàn diện về sự đa dạng của thế giới tự nhiên.
Các cháu tôi sa đà vào các chuyên ngành khác nhau, đứa thì thích thăm quan loài chim, đứa thì thích loài bướm, đứa thì thích loài linh trưởng… nên phải hẹn giờ tâp trung ăn uống ở một phòng nhất định. Việc tham quan bảo tàng khoảng 12.000 hiện vật được chọn lọc từ 3 bộ sưu tập khổng lồ từ 3 bảo tàng nghiên cứu lịch sử tự nhiên của Đại học Harvard (Bảo tàng động vật so sánh, Bảo tàng khoáng vật, vật chất và Vườn thảo mộc Đại học Harvard) sẽ giúp du khách hiểu sâu hơn về thế giới tự nhiên và lịch sử tiến hóa của Trái đất.
Kgông có thời gian nên chúng tôi đi lướt qua Bảo tàng Khảo cổ học, Dân tộc học Peabody (Peabody Museum of Archaeology and Ethnology), nơi trưng bày các hiện vật về văn hóa và lịch sử của các dân tộc trên thế giới. Chúng tôi cũng đi lướt qua Bảo tàng Nghệ thuật Harvard (Harvard Art Museums) bao gồm ba bảo tàng nhỏ (Fogg Art Museum, Busch-Reisinger Museum và Arthur M. Sackler Museum) với các bộ sưu tập nghệ thuật đa dạng từ cổ đại đến hiện đại.
Chúng tôi dành khá nhiều thời gian tham quan Trường Luật Harvard (Harvard Law School). Trường Luật Harvard là một trong những trường luật hàng đầu thế giới, với lịch sử lâu đời và ảnh hưởng sâu rộng đến hệ thống pháp luật toàn cầu. Khuôn viên Trường Luật có những tòa nhà kiến trúc ấn tượng như Langdell Hall (thư viện luật lớn nhất), Austin Hall và Holmes Field. Mặc dù không thể vào các lớp học, việc đi dạo qua khuôn viên, hành lang và chiêm ngưỡng kiến trúc cũng đủ để hình dung về môi trường học tập tại một trong những trường danh giá nhất.
Một ngày đến thăm Đại học Harvard, mooic người đều có những cảm xúc và suy nghĩ riêng. Ngay từ khi đặt chân đến khuôn viên, tôi cảm thấy choáng ngợp trước sự đồ sộ, cổ kính và trang nghiêm của ngôi trường. Mỗi một nơi, mỗi một góc nhỏ đều toát lên vẻ đẹp lịch sử, văn hóa và tri thức.
Tôi tin rằng mỗi người đều sẽ cảm nhận được một không khí học thuật rất riêng biệt, nơi mà tri thức được trân trọng và lan tỏa. Có thể du khách bắt gặp nhiều sinh viên ngồi học bài dưới gốc cây, thảo luận sôi nổi trong các quán cà phê, hoặc đi lại vội vã giữa các tòa nhà. Tôi tin rằng bất kỳ du khách nào cũng ngưỡng mộ trước những thành tựu mà Harvard đã đạt được, ngưỡng mộ trước những bộ óc thông tuệ của những con người đã từng học tập và giảng dạy tại đây. Điều này có thể truyền cảm hứng cho các thành viên trong gia đình.
Đối với gia đình tôi, chuyến thăm này có thể gieo mầm ước mơ và khát vọng được học tập tại một môi trường giáo dục đỉnh cao như Harvard. Rất tiếc, cháu Lâm lại không thích trường Harvard. Ước mơ của cháu là vào học ở Học viện Công nghệ Masachusset, một trường nổi tiếng nhất Hoa Kỳ về công nghệ cách Harvard hơn 2 km. Hai cháu sang năm vào THPT thì không thích, một phần vì xa nhà, một phần không được xếp loại trong top đầu của trường. Chỉ còn hy vọng vào hai cháu nhỏ sau này sẽ thích vào Harvard.
Tôi đùa hỏi cháu gái Huệ Lâm “Cháu có thích Trường Luật Harvard không”? Cháu hỏi lại tôi học trường này sau ra làm gì. Vì cháu còn nhỏ nên tôi đùa vui với mọi người “học trường này sau ra làm việc ở các hãng luật nổi tiếng thế giới; làm việc trong chính phủ và khu vực công ở Mỹ hoặc ở Việt Nam, chẳng hạn như có thể trở thành nghị sĩ hay đại biểu quốc hội; làm việc trong các tổ chức phi lợi nhuận hay lĩnh vực kinh doanh và doanh nghiệp hoặc theo đuổi học thuật tri thức… Không ngờ mọi người còn đang sôi nổi bàn tán tếu táo về tương lai sau này khi Huệ Lâm học xong trường luật này trước tiên sẽ xin làm gì, ở đâu thì cháu đột nhiên lên tiếng: “Nếu có ngày cháu vào đây học, thế nào ông bà cũng sẽ đến Mỹ đưa cháu đến đây”.
Tôi lặng người nhẩm tính tuổi cháu, tuổi mình và nhìn những tòa nhà cổ kính. Tất nhiên tôi còn đủ thời gian. Tôi dẫn cháu rời khỏi khu vườn hoa đầy màu sắc của ngôi trường luật; có cảm giác như mình đang chạm vào lịch sử, nhớ về những câu chuyện của quá khứ. Biết bao con người nổi tiếng bắt đầu vào ngôi trường này là những sinh viên, những con người bình thường... Chuyến thăm Đại học Harvard không chỉ là một chuyến tham quan đơn thuần mà còn là một trải nghiệm văn hóa, lịch sử, học thuật và nuôi dưỡng những ước mơ đẹp. Chắc chắn nó sẽ để lại những ấn tượng khó phai trong lòng các thành viên trong gia đình.
Read More

Hồi ức về sự kiện trà định mệnh

Leave a Comment

 Hồi ức về sự kiện Trà Định Mệnh: Khi Lịch Sử Sống Dậy trên Vịnh Boston

Một buổi sáng, trước khi rời xa thành phố Boston cổ kính và duyên dáng, chúng tôi đã có một trải nghiệm thật sự đáng nhớ tại Bảo tàng Boston (Tea Party Ships & Museum). Đó không chỉ là một chuyến tham quan mà là một cuộc du hành ngược thời gian, sống lại những khoảnh khắc lịch sử trọng đại đã nhen nhóm ngọn lửa Cách mạng Mỹ.
Bước chân vào bảo tàng, chúng tôi như được đưa trở về thế kỷ 18. Người hướng dẫn viên trong bộ trang phục truyền thống đã trao cho mỗi người một chiếc thẻ đặc biệt. Không đơn thuần là vé vào cửa, đó là "thẻ vai" của một nhân vật lịch sử từng hiện diện trong Sự kiện Trà Boston (Boston Tea Party). Tôi cầm trên tay tấm thẻ ghi tên John Hancock: Một trong những nhà buôn giàu có nhất ở Boston và là một người ủng hộ nhiệt thành cho quyền lợi của thuộc địa. Mặc dù ông không trực tiếp tham gia vào việc đổ trà, nhưng ông là một trong những nhà lãnh đạo hàng đầu của phong trào phản đối Đạo luật Trà và là một nhân vật có ảnh hưởng lớn trong cộng đồng. Tàu của ông cũng thường xuyên là mục tiêu của các cuộc kiểm tra từ chính quyền Anh, khiến ông càng thêm căm ghét các chính sách thuế. Mỗi thành viên trong gia đình tôi cũng có một “thẻ vai” mang một vai trò riêng, từ những người dân Boston đến những nhân vật có nhiệm vụ cụ thể trong đêm định mệnh ấy.
Cuộc họp kín tại Old South Meeting House, nơi những người dân Boston yêu nước tụ họp, đã làm cho trải nghiệm trở nên sống động. Chúng tôi ngồi giữa những "cư dân" thế kỷ 18, cùng lắng nghe và thảo luận về sự bất công của Đạo luật Trà do chính quyền Anh áp đặt cho 13 bang thuộc địa ở Mỹ. Không khí căng thẳng, bức xúc trước mức thuế quá cao, và quyết tâm chống lại áp bức đã lan tỏa khắp căn phòng. Mỗi lời phát biểu, mỗi ánh mắt giận dữ đều như đang tái hiện lại cuộc tranh luận nảy lửa của những người đi trước. Cuối cùng, quyết định được đưa ra: Đổ trà xuống biển! Một kế hoạch táo bạo, đầy rủi rủi ro nhưng cũng thể hiện niềm hy vọng về tự do.
Sau cuộc họp, chúng tôi di chuyển lên con tàu lịch sử, nơi sự kiện chính đã diễn ra. Đi qua các khu vực bên trong tàu, lắng nghe câu chuyện về những thủy thủ và những người dân yêu nước đã cải trang thành những người thổ dân, bí mật lên tàu, cảm giác như chúng tôi đang bước trên chính dấu chân của họ. Phòng chiếu công nghệ 3D đưa chúng tôi vào một không gian chân thực, sống động, cảm nhận được sự hỗn loạn, quyết liệt của đêm hành động. Những hiện vật được trưng bày càng khắc họa rõ nét hơn bối cảnh và ý nghĩa của sự kiện.
Đỉnh điểm của chuyến đi là khi chúng tôi lên boong tàu, cùng với những người "đồng chí" thời đó, tự tay ném những thùng trà mô phỏng xuống vịnh. Tiếng "ùm" của mỗi thùng trà khi chạm mặt nước không chỉ là một âm thanh, mà là tiếng vọng của lịch sử, tiếng tuyên bố của một dân tộc không cam chịu áp bức. Đó là khoảnh khắc mà chúng tôi, những người đến từ thế kỷ 21, thực sự cảm nhận được tinh thần phản kháng mạnh mẽ, sự đoàn kết và lòng yêu nước cháy bỏng của người dân Boston khi ấy. Chúng tôi cũng được khắc sâu bởi kế hoạch tổ chức và kế hoạch hành động của các nhà lãnh đạo Phong trào Tự do (Sons of Liberty) đã tổ chức các cuộc họp công cộng, lên kế hoạch cho hành động, và tập hợp những người tình nguyện sẵn sàng tham gia đổ trà xuống biển một cách có tổ chức và hiệu quả. Chúng tôi cũng nhận thức được Sự kiện Boston Tea Party không chỉ là hành động phản đối thuế má, mà còn là ngòi nổ, là khởi đầu cho cuộc Cách mạng Mỹ, mở ra con đường đi tới độc lập và tự do cho Hợp chủng quốc Hoa Kỳ.
Là người làm công tác giáo dục, chúng tôi luôn trăn trở về cách truyền tải lịch sử một cách sống động và ý nghĩa nhất đến học sinh. Kết quả thi môn lịch sử nhiều năm qua ở Việt Nam cùng với môn ngoại ngữ bao giờ cũng thấp, rất thấp. Tôi không đồng ý với nhận định học sinh Việt Nam bây giờ không quan tâm đến quá khứ và cũng không cần quan tâm đến tương lai sau kết quả các kỳ thi. Vấn đề ở chỗ là nội dung và phương pháp giảng dạy lịch sử của chúng ta như thế nào dẫn đến kết quả thấp.
Năm trước khi đưa các cháu tôi đi thăm một số bảo tàng lịch sử, thăm địa đạo Củ Chi tôi thật thất vọng. Rõ ràng lịch sử và sự kiện lịch sử của chúng ta thật oanh liệt và bi tráng, chủ nghĩa anh hung cách mạng thật tuyệt vời nhưng các cháu chỉ đi lướt qua trong vô cảm. Chuyến thăm Bảo tàng Boston Tea Party Ships & Museum chính là một minh chứng hùng hồn cho sức mạnh của giáo dục lịch sử qua trải nghiệm. Thay vì chỉ đọc sách hay nghe giảng, xem hình ảnh, diến biến các sự kiện thuần thúy, việc được hóa thân vào nhân vật, được tham gia vào từng công đoạn của sự kiện đã giúp người xem thấu hiểu sâu sắc hơn về bối cảnh, động cơ và ý nghĩa của sự kiện lịch sử.
Chúng tôi nhận ra rằng, lịch sử không chỉ là những dòng chữ khô khan trong sách giáo khoa, mà là những câu chuyện về con người, về những lựa chọn, về những cuộc đấu tranh. Việc đặt mình vào vị trí của những người dân Boston thế kỷ 18, cảm nhận được nỗi bức xúc của họ trước sự áp bức, sự dũng cảm khi đưa ra quyết định táo bạo, đã giúp chúng tôi không chỉ ghi nhớ sự kiện mà còn thấm thía tinh thần của nó.
Chuyến đi này đã mang lại cho chúng tôi những ý tưởng mới mẻ về cách "làm sống lại lịch sử" trong lớp học, giúp học sinh không chỉ học thuộc lòng mà còn cảm nhận, suy ngẫm và rút ra bài học cho bản thân. Tinh thần của Boston Tea Party – tinh thần đấu tranh cho công lý, sự đoàn kết để đạt được mục tiêu chung – là một bài học về tri thức và sự cảm hứng. Boston Tea Party Ships & Museum không chỉ là một bảo tàng, mà là một trường học sống động. Nó đã khắc sâu trong tâm trí người xem bài học về quyền tự quyết, về sự dũng cảm và về ý chí kiên cường của một dân tộc trên con đường đi tìm tự do.
Read More

Thư viện và Trung tâm Cộng đồng Almaden

Leave a Comment

 Thư viện và Trung tâm Cộng đồng Almaden

Đây là lần thứ 3 tôi đến Thư viện và Trung tâm Cộng đồng ALmaden. Trước khi bước vào thư viện, các con các cháu trả sách ở giá điện tử. Sách tự động phân loại, sắp xếp theo dây chuyền trở về chỗ quy định.
Nằm ở phía nam thành phố San Jose, California, Thư viện và Trung tâm Cộng đồng Almaden (Almaden Branch Library & Community Center) là một địa điểm quan trọng, phục vụ không chỉ như một thư viện truyền thống mà còn là một trung tâm sinh hoạt cộng đồng sôi nổi. Được thiết kế hiện đại và thân thiện, nơi đây là điểm đến lý tưởng cho mọi lứa tuổi, từ trẻ nhỏ đến người cao tuổi.
Thư viện Almaden là một phần của hệ thống Thư viện Công cộng San Jose (San Jose Public Library), cung cấp một nguồn tài nguyên tri thức phong phú và đa dạng. Ở đây người đọc có thể tìm thấy nhiều loại hình, từ sách thiếu nhi, truyện tranh, tiểu thuyết cho người lớn đến sách phi hư cấu về đủ mọi lĩnh vực (khoa học, lịch sử, nghệ thuật, kinh doanh...). Thư viện thường xuyên cập nhật các đầu sách mới, đảm bảo đáp ứng nhu cầu đọc của mọi đối tượng.
Ngoài sách truyền thống sách giấy, thư viện còn một nguồn tài nguyên đa phương tiện: Các tài liệu số như sách điện tử (e-books), sách nói (audiobooks), tạp chí trực tuyến, phim ảnh, và âm nhạc, có thể truy cập qua các nền tảng kỹ thuật số. Thư viện trang bị máy tính công cộng với kết nối internet tốc độ cao, cùng với Wi-Fi miễn phí, tạo điều kiện thuận lợi cho việc học tập, nghiên cứu và làm việc.
Khác với ở Việt Nam, thư viện ở Mỹ nói chung, Thư viện Almaden thường xuyên tổ chức nhiều hoạt động giáo dục và giải trí cho cộng đồng, bao gồm chương trình kể chuyện cho trẻ em (story time), tổ chức các lớp học kỹ năng, hội thảo, câu lạc bộ đọc sách, và các sự kiện văn hóa.
Cũng khác với thư viện thuần thúy ở Việt Nam, Thư viện Almaden còn đồng thời là Trung tâm Cộng đồng Almaden. Điểm đáng chú ý của Almaden là sự kết hợp giữa thư viện và trung tâm cộng đồng. Khu vực trung tâm cộng đồng cung cấp không gian và tiện ích cho các hoạt động thể chất và giải trí như: Phòng tập thể dục và phòng gym. Nhiều phòng được trang bị các thiết bị hiện đại, phục vụ nhu cầu rèn luyện sức khỏe. Có sân bóng rổ, sân tennis, và các khu vực vui chơi ngoài trời.
Đặc biệt có Phòng đa năng và phòng họp dành cho các lớp học, hội thảo, cuộc họp cộng đồng hoặc các sự kiện cá nhân. Có nhiều các khóa học và và chương trình về thể thao, nghệ thuật, âm nhạc, và các hoạt động giải trí khác cho mọi lứa tuổi.
Sự tích hợp giữa thư viện và trung tâm cộng đồng biến Almaden trở thành một trung tâm đa chức năng, nơi mọi người có thể đến để học hỏi, thư giãn, vui chơi và kết nối với cộng đồng.
Rất vui khi được trải nghiệm một buổi sáng tuyệt vời tại Thư viện Almaden cùng với gia đình hai con gái! Trong cuộc sống bận rộn hiện nay, việc có thể cùng nhau ngồi lại, tách biệt khỏi những màn hình điện tử và cùng nhau đắm chìm vào thế giới của những trang sách là một điều vô cùng quý giá.
Bước vào thư viện, không khí yên tĩnh với lượng sách và giá rất đồ sộ cùng với sự nghiêm trang ấm áp đã lập tức bao trùm lấy chúng tôi. Nhìn các con, các cháu say sưa lựa chọn những cuốn truyện tôi cảm thấy một niềm vui khó tả. Những tiếng cười nhỏ nhẹ khi đọc được câu chuyện ngộ nghĩnh, hay ánh mắt tò mò khi lật từng trang sách mới, tất cả đều là những khoảnh khắc mà tôi muốn lưu giữ mãi.
Việc hai con gái nhiệt tình tham gia, cùng đọc và hướng dẫn các cháu, đã tạo nên một hình ảnh gia đình rất đẹp. Điều đó không chỉ thể hiện sự quan tâm đến việc giáo dục, nuôi dưỡng một thói quen cần thiết trong xã hội ngày một biến đổi cho con cái mà còn là cách tuyệt vời để gắn kết tình cảm gia đình.
Sau buổi đọc sách chung, mỗi người tự chọn cho mình từ 3 đến 5 cuốn sách để mang về đọc trong tháng. Tôi cũng mượn 1 cuốn, cuốn lịch sử những ngày nghỉ lễ và hội hè Mỹ (The History of American Holidays and Festivals).
Tôi không có thẻ nên phải gửi vào chồng sách của cháu Lâm, Cháu và các cháu xếp hàng để chồng sách vào một dãy tủ điện tử. Khoảng một hai giây máy tự động in ra một danh sách mượn và thời gian cần trả.
Đi thư viện là một thói quen rất tốt, không chỉ giúp duy trì niềm đam mê đọc sách mà còn khuyến khích mỗi cá nhân tự khám phá những lĩnh vực mà mình yêu thích. Tôi tin rằng những cuốn sách chúng tôi mang về sẽ không chỉ mang lại kiến thức, giải trí mà còn là những câu chuyện, những ý tưởng để cả gia đình cùng nhau chia sẻ và thảo luận. Một buổi ở Thư viện Almaden là một kỷ niệm đẹp, một niềm vui về sự gắn kết, niềm vui hưởng thụ tri thức và về tình yêu thương gia đình. Nơi đây đã trở thành một không gian ý nghĩa, góp phần nuôi dưỡng tâm hồn và tri thức cho các thế hệ trong gia đình tôi. Tôi tin rằng sẽ còn quay lại nơi đây để tiếp tục những khám phá mới.
Read More

Chợ trời West Wind

Leave a Comment

 Chợ trời West Wind

Trước khi sang Mỹ, một anh bạn nhắn qua điện thoại, nếu có thể hãy đến chợ giời nào đó mua hộ một chiếc kính “Cơn”. Thú thực tôi sang Mỹ nhiều lần, có lần ở lại đến hơn 3 tháng nhưng chỉ đi siêu thị, chưa nghe nói đến chợ giời bao giờ. Tôi nghĩ chỉ có ở Việt Nam và các nước thuộc thế giới thứ 3 mới có chợi giời. Mỹ và các nước phương Tây đâu có.
Chợ giời theo từ điển Việt Nam còn gọi bằng cái tên chợ trời, thường được hiểu là một khu chợ tự phát, họp ở ngoài trời, không có mái che cố định như các chợ truyền thống. Đặc điểm chính của chợ là bày bán đủ loại hàng hóa, từ đồ cũ, đồ đã qua sử dụng (như quần áo, đồ gia dụng, linh kiện điện tử...) cho đến hàng mới nhưng thường không có nguồn gốc rõ ràng, hoặc là hàng tồn kho, hàng lỗi mốt được bán với giá rẻ. Chợ giời có thể họp vào những ngày nhất định trong tuần hoặc chỉ mở cửa vào những dịp đặc biệt. Không khí ở chợ giời thường tấp nập, ồn ào và mang một nét văn hóa đặc trưng với những màn trả giá sôi nổi giữa người mua và người bán. Chẳng hạn như chợ giời ở phố Hòa Bình Hà Nội.
Vậy mà đến Mỹ được vài tuần, lên mạng mới biết ở Mỹ có chợ giời thật, mà còn có một số loại hình chợ giời. Chẳng hạn như: Flea market, Swap meet, Farmers’ market, Antique market, Street market. Tên phổ biến nhất thường được gọi là Flea market, có nguồn gốc từ Pháp, như vậy suy ra ở phương Tây cũng có loại hình chợ giời. Tra tự điển Mỹ chợ giời (Flea market), người Mỹ cũng định nghĩa tương tự như ở Việt Nam. Tôi thú vị nhất cả hai loại từ điển đều ghi chợ giời là nơi người ta có thể mặc cả với giá rẻ nhất, là nét văn hóa độc đáo của cư dân khu vực nào đó; chứ không phải là chợ dành cho tầng lớp bình dân nghèo khó.
Tôi có nguyện vọng đi chợ giời. Vì vậy vợ chồng con gái đưa đến chợ giời West Wind Flea Market. Nằm tại thành phố San Jose (thành phố gần 1 triệu dân, bình quân đầu người năm 2023 cao nhất thế giới khoảng 148.036 USD), bang California, chợ trời West Wind (còn được biết đến với tên gọi Drive-in & Public Market/Flea Market) không chỉ là một khu chợ rộng hàng chục ha mà còn là một điểm đến mang đậm nét văn hóa đặc trưng, thu hút đông đảo người dân địa phương và du khách. Người bán thường mang xe bán tải hoặc xe thùng hàng của mình vào từng ô rộng khoảng 50 m vuông để bán hàng. Nơi đây hàng nghìn người mua có thể tìm thấy vô vàn mặt hàng đa dạng, từ đồ cũ, đồ cổ, quần áo, đồ gia dụng cho đến cây hoa, cây cảnh cảnh, hàng nông sản, đồ điện tử (bao gồm máy tính, ipad) và cả những món ăn đường phố hấp dẫn. Với không gian mở và nhộn nhịp, West Wind mang đến một trải nghiệm mua sắm và khám phá đầy thú vị, nơi mỗi gian hàng đều ẩn chứa những câu chuyện và món đồ độc đáo chờ được tìm thấy. Đặc biệt, giá cả ở đây thường rất phải chăng, biến West Wind thành một thiên đường săn đồ hời cho những ai yêu thích sự tiết kiệm và khám phá.
Chúng tôi đi một vòng chợ, vừa đi vừa xem xét các mặt hàng. Người động đến nỗi phải nắm tay nhau để khỏi trôi theo dòng người đi chơi và mua sắm. Chuyến thăm chợ trời West Wind cùng gia đình con gái thật sự là một trải nghiệm đáng nhớ và đầy thú vị. Không khí nhộn nhịp và sự đa dạng của các gian hàng đã đặc biệt thu hút sự chú ý của tôi.
Con rể đã có một "món hời" không thể tin được khi mua được hai chiếc cần câu chỉ với 5 USD mỗi chiếc (giá cần câu mới ở cửa hàng dao động từ 50 đến 70 USD một chiếc). Đây là một mức giá quá tuyệt vời cho những người yêu thích câu cá. Con gái cũng mua được một hộp 500 chiếc bao tay và hai đôi bao tay rửa bát chỉ với 8 USD (mua ở siêu thị 30 USD). Những món đồ này tuy nhỏ nhưng lại rất hữu ích trong sinh hoạt hàng ngày, cho thấy sự đa dạng và giá cả phải chăng của chợ. Cháu trai cháu gái thì vui sướng với mấy quyển truyện, mấy quyển sách, tất cả chỉ vỏn vẹn 5 USD, cho thấy ngay cả những tín đồ của tri thức cũng có thể tìm thấy niềm vui tại đây.
Riêng tôi, hành trình tìm kiếm một chiếc kính quân đội Mỹ nhãn hiệu American sản xuất vào những năm 1970 dù không thành công nhưng cũng đã mang lại nhiều trải nghiệm đáng giá. Dù đi hết các cửa hàng đồ cũ chuyên về kính mà vẫn không tìm thấy, điều đó càng làm tôi thêm trân trọng những món đồ độc đáo và hiếm có tại khu chợ này. Việc không tìm thấy món đồ mong muốn đôi khi cũng là một phần của cuộc chơi khi đi chợ trời – nó khiến tôi tiếp tục mong chờ và khám phá vào những lần sau ở chợ này hoặc một khu chợ giời nào đó tại thành phố Los Angeles.
Điều thú vị nhất trong chuyến đi là được gặp gỡ và trò chuyện với bốn người bán hàng là người Việt. Cảm giác được nghe tiếng Việt, được trò chuyện với những người đồng hương giữa lòng nước Mỹ xa xôi thật ấm áp và thân thuộc. Hai người trong số họ rất sởi lởi, là những người di tản từ Thành phố Hồ Chí Minh vào năm 1980, mang theo những câu chuyện và ký ức của một thời đã qua. Đặc biệt, người thứ ba có một quầy hàng khá lớn với chiếc máy AKAI sản xuất vào những năm 70 phát ra những băng nhạc vàng của những giọng ca quen thuộc như Thanh Tuyền, Phương Dung, Khánh Ly, Lệ Thu… thu hút rất đông khách mua là người Việt. Tiếng nhạc vàng du dương trong không gian chợ, gợi lại bao kỷ niệm và làm sống dậy một phần hồn Việt giữa lòng San Jose, khiến cho không khí chợ trở nên đặc biệt hơn.
Người bán hàng thứ tư mà tôi gặp khoảng ngoài 70, mặc bộ rằn ri và đội chiếc mũ nồi đỏ. Tôi đoán có lẽ hồi trẻ ông là lính dù ở sư đoàn dù “thiên thần mũ đỏ”. Ông lảng tránh nói chuyện đời tư, không tiết lộ quê hương khi được hỏi, nhưng nghe giọng nói tôi đoán là người Quảng Ngãi. Việc ông đã gắn bó với khu chợ này hơn 30 năm là minh chứng rõ nét cho sức sống bền bỉ và ý nghĩa của chợ trời West Wind không chỉ là nơi giao thương mà còn là nơi lưu giữ những giá trị văn hóa và là điểm tựa mưu sinh cho một số người Việt định cư tại đây.
Tổng thể, chuyến đi đến chợ trời West Wind không chỉ là một buổi mua sắm đơn thuần mà còn là một hành trình khám phá văn hóa, gặp gỡ những con người thú vị và chất chứa nhiều cảm xúc. Từ những món đồ giá hời cho đến những câu chuyện về những người đồng hương, tất cả đã tạo nên một ngày cuối tuần thật ý nghĩa và đáng nhớ cho cả gia đình.
Read More

Một buổi trình diễn Piano

Leave a Comment

 Một buổi trình diễn piano

Buổi trình diễn piano của ba học sinh tiêu biểu trong lớp học 15 em (nhiều em đã theo học từ 5 đến 7 năm) đã để lại cho tôi nhiều ấn tượng. Điều đặc biệt là Tiến sĩ Âm nhạc Viv, cô giáo dạy Piano không trực tiếp nhận xét học sinh của mình mà mời thầy giáo của mình, thầy Hygge, Giáo sư Âm nhạc, nhà soạn nhạc đến để đánh giá. Sự hiện diện của một chuyên gia nổi tiếng trong buổi học giúp buổi trình diễn trở nên chuyên nghiệp và mang tính học thuật cao.
Ba học sinh, trong đó có cháu Chu Lâm, đã tự tin thể hiện khá tốt năng lực của mình. Sau mỗi phần trình diễn, giáo sư đã dành thời gian nhận xét tỉ mỉ từng em về cả nội dung thể hiện lẫn kỹ thuật chơi đàn. Không chỉ vậy, ông còn giới thiệu về nhạc sĩ sáng tác, các tác phẩm tiêu biểu và phong cách âm nhạc của họ, giúp lớp học hiểu sâu hơn về bối cảnh ra đời và ý nghĩa của những bản nhạc các em trình diễn để lớp học suy ngẫm. Điều này thực sự là một bài học vô cùng quý giá, giúp các em không chỉ chơi đàn bằng kỹ thuật mà còn bằng sự thấu hiểu.
Chu Lâm trình diễn tác phẩm "Trois Valses" của Chopin. Giáo sư đã giới thiệu khái quát về thân thế sự nghiệp Frédéric Chopin, một trong những nhà soạn nhạc vĩ đại nhất của thời kỳ Lãng mạn. Ông đã để lại một di sản âm nhạc đồ sộ, trong đó có rất nhiều bản waltz duyên dáng và đầy chất thơ. Trois Valses là một tập hợp 3 tác phẩm Waltz tiêu biểu, thể hiện rõ nét phong cách đặc trưng của ông.
Lâm chỉ trình diễn bản Waltz số 1 (Minute Waltz). Đây là bản waltz nổi tiếng nhất trong tổ khúc, được sáng tác vào năm 1847. Tên gọi "Minute Waltz" (Waltz một phút) không có nghĩa là bản nhạc chỉ chơi trong một phút, mà là để chỉ tính chất nhanh, gọn và lướt đi như gió của giai điệu. Có giả thuyết cho rằng Chopin sáng tác bản nhạc này khi nhìn thấy chú chó cưng của người tình của ông đuổi bắt chiếc đuôi của chính nó…
Tác phẩm được sáng tác vào giai đoạn cuối đời của Chopin, khi sức khỏe ông đã suy giảm. Tuy nhiên, thời kỳ này vẫn chứng kiến sự thăng hoa trong sáng tạo của ông, nhất là trong các tác phẩm ngắn như waltz, nơi ông có thể tự do thể hiện cảm xúc và tài năng ứng tác của mình.
Trois Valses không phải là bản waltz dùng để khiêu vũ một cách thông thường. Chúng là những bản "waltz hòa nhạc", được sáng tác để trình diễn trên đàn piano, mang tính chất nghệ thuật cao bên cạnh chức năng giải trí. Nội dung của bản số 1 diễn tả sự nhanh nhẹn, tinh nghịch và có chút hài hước. Giai điệu nó lướt nhanh, nhẹ nhàng như một cơn gió, với những chuỗi nốt chạy liên tục gợi lên hình ảnh vội vã, nhưng vẫn giữ được nét duyên dáng và thanh lịch. Đây là một bản waltz lấp lánh, khiến người nghe liên tưởng đến hình ảnh của những buổi dạ vũ sang trọng với những bước quay nhanh. Người chơi không chỉ phải thể hiện được đúng giai điệu mà còn phải thể hiện được cảm xúc vui tươi, phấn khởi, nhẹ nhàng và dí dỏm.
Với Chu Lâm, giáo sư đã có những lời nhận xét cụ thể và sâu sắc. Ông đánh giá cao kỹ thuật nhuần nhuyễn, thể hiện giai điệu lướt nhanh nhẹ nhàng. Ông nhấn mạnh Lâm cần phải nắm vững thêm tầm quan trọng của việc biểu hiện cảm xúc và sắc thái tình cảm trong biểu diễn. Để minh họa, giáo sư đã trực tiếp chơi lại từng đoạn nhạc, hướng dẫn Lâm cách nhấn, lướt khoan thai để truyền tải đúng tinh thần của bản nhạc. Dù có chút bỡ ngỡ ban đầu, nhưng Chu Lâm đã cố gắng và sau khi chơi lặp lại vài lần, cuối cùng cháu đã biểu hiện đúng yêu cầu của giáo sư. Khi trình diễn lại bản nhạc, tiếng đàn của cháu đã chạm đến trái tim của người nghe. Cô giáo và cả lớp đứng dậy vỗ tay nồng nhiệt. Đó là khoảnh khắc đáng nhớ, không chỉ cho Chu Lâm mà còn cho tất cả học sinh có mặt tại lớp.
Phần thú vị không kém của buổi trình diễn là 30 phút cuối cùng, khi giáo sư dành thời gian để trả lời các câu hỏi của học sinh trong lớp học. Có bảy câu hỏi. Có câu hỏi về việc giáo sư đến với âm nhạc và đến với piano như thế nào. Ông cho biết ông đến với âm nhạc từ lúc 5 tuổi, khi đến nhà bà dì nghe một nghệ sĩ đánh một bản nhạc với đàn piano. Đến lớp học hôm sau, trước cây đàn ông tự mò mẫm nhớ lại và chơi được bản nhạc hôm trước. Cô giáo thấy vậy đề nghị bố mẹ ông cho theo học piano… Ông trả lời cặn kẽ từng câu hỏi, phân tích cụ thể bước đầu về nghệ thuật chơi đàn. Ông nhấn mạnh để thành công với tư cách là một nghệ sĩ, một nhạc công thì người chơi đàn phải chăm chỉ luyện tập hàng ngày (practice diligently every day).
Kết thúc buổi ngoại khóa, giáo sư đã gửi lời chúc các em học tập tốt và chăm chỉ luyện đàn hàng ngày. Tất cả học sinh đều đứng dậy vỗ tay chào giáo sư, thể hiện sự kính trọng và biết ơn đối với những kiến thức và kinh nghiệm mà ông đã chia sẻ. Thực sự ông đã mở rộng kiến thức, khơi gợi niềm đam mê cho cả lớp học.
Tôi đánh giá rất cao vai trò của Tiến sĩ Âm nhạc, cô giáo Viv. Cô thừa khả năng nhận xét về học trò của mình. Nhưng cô lại mời người thầy của mình, một giáo sư Âm nhạc của một trường đại học lớn, một nhà soạn nhạc, một chuyên gia nổi tiếng đến với lớp học như là một buổi ngoại khóa. Tôi tin rằng qua buổi trình diễn và nhận xét đầy ý nghĩa này, các học sinh trong lớp đã học được rất nhiều điều (không phải chỉ các em học sinh học đàn mà ngay cả tôi với 45 năm trong nghề cũng học được rất nhiều điều). Không chỉ là những kiến thức về kỹ thuật hay lý thuyết âm nhạc, mà còn là sự thấu hiểu sâu sắc về cảm xúc, về cách truyền tải tâm hồn vào từng nốt nhạc. Buổi học đã giúp các em nhận ra rằng chơi đàn không chỉ là luyện tập ngón tay, luyện tập trí nhớ mà còn là quá trình nuôi dưỡng tâm hồn và cảm xúc. Đây chắc chắn là một trải nghiệm không thể nào quên, là nguồn động lực để các em tiếp tục nỗ lực trên con đường âm nhạc.
Read More

Blog Archive

About this blog

Được tạo bởi Blogger.