Meet The Author

NGUYEN DUY HUE

03/06/1952

Hà Nội, Việt nam.

author

Mỹ đang thiết lập luật chới mới trong thương mại toàn cầu

Leave a Comment
 Trong mấy chục năm qua, chính Mỹ và phương Tây góp phần quyết định lập ra tổ chức thương mại thế giới (WTO) với những nguyên tắc cơ bản như thương mại không phân biệt đối xử, tự do hóa thương mại, bảo hộ nền kinh tế quốc gia bằng hàng rào thuế quan, ổn định trong thương mại, cạnh tranh lành mạnh, nhân nhượng, cam kết… Hiện tại Mỹ và phương Tây lại muốn cải cách WTO, muốn hạn chế những hành vi thao túng thị trường không công bằng. Tại sao vậy?
 Tiến trình toàn cầu hóa gắn liền với sự ra đời của WTO do Mỹ và phương Tây vận hành đã trải qua một quá trình phát triển. Nó đã làm thay đổi bộ mặt hành tinh, làm thay đổi mang tính cấu trúc mà Mỹ và phương Tây lúc đầu chưa dự kiến tới. Trong đó có sự trỗi dậy của các thị trường mới nổi như Trung Quốc , Ấn Độ, Braxin, Nam Phi… Họ cho rằng những thay đổi đó đã làm suy yếu địa vị tuyệt đối của họ nên họ muốn đơn phương sửa đổi những nguyên tắc thương mại toàn cầu, phủ nhận một số nguyên tắc của WTO. Đặc biệt Tổng thống Mỹ Donald Trump còn muốn xóa bỏ các hiệp ước đa phương, thay vào đó là những hiệp ước song phương có lợi cho Mỹ.
 Mới đây, Tổng thống Mỹ phát biểu trước Đại hội đồng Liên Hợp Quốc: “Nước Mỹ đã mở cửa nền kinh tế lớn nhất hành tinh với rất ít điều kiện đi kèm. Chúng tôi cho phép hàng hóa nước ngoài từ khắp nơi trên thế giới tự do qua biên giới. Tuy nhiên đổi lại, các nước khác không cho hàng hóa của chúng tôi được tiếp cận thị trường của họ một cách công bằng và tương xứng. Tệ hơn, một số nước đã lợi dụng sự mở cửa này để phá giá hay trợ giá sản phẩm của họ để có được các lợi thế thương mại không công bằng với Mỹ”. (tôi thấy thực tế có phần đúng là như vậy).
 Trong bài phát biểu trước Đại hội đồng Liên hợp Quốc ông chủ nhà Trắng cho rằng chính chính sách không công bằng trên đã khiến nước Mỹ thâm hụt thương mại lên tới 800 tủy USD. Và các hoạt động thương mại đã “lấy mất hơn 3 triệu việc làm trong lĩnh vực sản xuất, gần ¼ trong số đó liên quan đến ngành thép và 600 nhà máy sau khi Trung Quốc gia nhập WTO. Chúng tôi đã thâm hụt thương mại 13 nghìn tỷ USD trong hơn hai thập kỷ qua (thống kê này là đúng).
 Tổng thống Mỹ Donald Trump bắt đầu tấn công vào WTO, yêu cầu tổ này phải thay đổi một số quy tắc đã định hình từ khi nó ra đời. Chẳng hạn như nguyên tắc có đi có lại, cân bằng cán thương mại giữa các quốc gia, mở cửa hoàn toàn thị trường… Những điều không những sẽ gây rối loạn trong việc phân công ngành nghề sản xuất theo lợi thế so sánh đã hình thành tự nhiên trong máy chục năm qua trên phạm vi toàn cầu, mà còn đem đến nhiều bất định và rủi ro, kể cả về mặt chính trị (đó là điều Mỹ muốn).
 Thực tế Tổng thống Mỹ Donald Trump đã kiên quyết hành động từ khi lên cầm quyền. Ông Trump đã hủy bỏ Hiệp định thương mại tự do Bắc Mỹ (NAFTA), không tham gia Hiệp định đối tác xuyên Thái Bình Dương, xem xét lại Hiệp định thương mại xuyên Đại Tây Dương. Mới đây ông Trump đã phát động cuộc chiến thương mại với Trung Quốc, một đối thủ đang cạnh tranh ngôi vị bá chủ kinh tế, bằng việc đánh thuế từ 10 đến 25% 250 tỷ USD hàng hóa nhập khẩu. Nếu Trung Quốc trả đũa ông tiếp tục đánh thuế lên 267 tỷ USD hàng hóa nhập khẩu còn lại của Trung Quốc vào Mỹ.
 Tổng thống Trump đại diện cho ý chí của nước Mỹ đang  quyết tâm viết lại luật chơi mới để nước Mỹ không tiếp tục thâm hụt thương mại và nợ công khổng lồ. Phải chăng thế giới đang ở vào đêm trước của một biến động lớn. Xem ra rất có khả năng như vậy. Mục tiêu của Washington là biến nước Mỹ trở thành một nước xuất siêu thương mại, chí ít cũng là cân bằng thương mại với các thị trường đang có ưu thế như EU, Trung Quốc, khôi phục lại vị thế của Mỹ trong ngành chế tạo toàn cầu, bảo đảm nước Mỹ dẫn đầu toàn diện về kinh tế, quân sự, khoa học kỹ thuật. Chính quyền Mỹ đã và đang vận dụng sức mạnh tổng hợp quốc gia để loại bỏ bất cứ khả năng nào xuất hiện “kẻ” thách thức nước Mỹ.
 Giới quan sát quốc tế đang chăm chú theo dõi. Xem ra Tổng thống Trump mặc dù bị không ít quốc gia phản đối, không ít người Mỹ phản đối, nhưng bước đầu ông ta đã giành được một số lợi thế. Kinh tế Mỹ tăng trưởng ấn tượng (3,2%, mức cao nhất trong nhiều năm qua và có thể kéo dài trong những năm tới). Tỷ lệ thất nghiệp thấp nhất trong ba thập niên trở lại đây. Hiệp định thương mại tự do Bắc Mỹ mới bắt đầu tiến triển. Tổng thống Trump và Chủ tịch Uỷ ban châu Âu đạt được hiệp định mới trên cơ sở Hiệp định thương mại xuyên Đại Tây Dương ngày 25/7. Hai bên đã tránh một cuộc chiến mậu dịch, mở ra mối quan hệ mới lớn mạnh hai bên cùng có lợi. Tổng thống Trump và người đồng cấp Hàn Quốc cũng ký kết Hiệp định thương mại tự do mới Mỹ-Hàn. Theo dự kiến, Nhật Bản cũng thỏa hiệp sắp ký kết với Mỹ một hiệp định mới…
 Một số học giả Trung Quốc cho rằng Tổng thống Trump đang gây ra một cuộc chiến thương mại toàn cầu. Điều này sẽ làm thay đổi nhận thức của các nước về trật tự kinh tế thế giới, về mối quan hệ quốc tế trong thế kỷ 2. Nó sẽ dẫn đến hàng loạt những phản ứng dây chuyền. Nó có thể làm cho nền kịnh tế thế giới suy thoái bởi chủ nghĩa bảo hộ giống như cuộc đại suy thoái năm 1929-1933 của thế kỷ trước với bóng dáng của một cuộc chiến tranh thế giới mới. Tôi không tin những nhận định như vậy. Chỉ đơn giản là chính quyền Mỹ đang viết lại luật chơi mới trong một hoàn cảnh mới.

 Liệu nước Mỹ có thể vượt qua được thách thức mới, “trở nên vĩ đại trở lại” như đã từng vượt qua được các thách thức trong lịch sử để trở thành một siêu cường trong thế giới toàn cầu hóa đầy biến động này?
Read More

Cuộc chiến thương mại Mỹ-Trung đã chính thức bắt đầu

Leave a Comment
Không còn là những lời dọa dẫm, Tổng thống Donald Trump đã quyết định áp dụng tăng mức thuế 25% đối với 36 tỷ USD hàng hóa của Trung Quốc (TQ) vào Mỹ bắt đầu ngày 6 tháng 7. Hai tuần sau thời điểm này, Mỹ sẽ tiếp tục áp dụng mức thuế trên với 14 tỷ USD hàng hóa TQ vào Mỹ nhằm trừng phạt TQ gian lận thương mại, vi phạm quyền sở hữu trí tuệ, dẫn tới thâm hụt thương mại hai nước cực kỳ lớn (Mỹ xuất khẩu sang Trung Quốc 130 tỷ USD, Trung quốc xuất khẩu sang Mỹ 506 tỷ USD).
Ngay lập tức Bộ ngoại giao Trung Quốc tuyên bố sẽ đáp trả tương xứng và lên án Mỹ vi phạm nguyên tắc của WTO, làm tổn hại đến sự phục hồi nền kinh tế toàn cầu, và lên án hành động chèn ép thương mại của Mỹ không khác gì tự bắn vào chân mình, làm tổn hại đến đà phục hồi kinh tế toàn cầu. Tuy nhiên, ông Trump ra lệnh nếu TQ áp thuế đáp trả, Bộ Thương mại Mỹ sẽ trình danh sách 200 tỷ USD hàng hóa tiếp tục bị áp thuế 10%. Tiếp nữ đó là 300USD bị áp thuế theo công thức 50 + 200 + 300, vượt số lượng tiền toàn bộ hàng hóa xuất khẩu của TQ sang Mỹ. 
Như vậy là cuộc chiến thương mại đã chính thức khai hỏa.
Theo quan điểm của tôi, chiến tranh, dù chỉ là chiến tranh thương mại, cũng không bên nào có lợi ích cả. Nó không chỉ ảnh hưởng đến hai quốc gia mà còn ảnh hưởng đến nền kinh tế toàn cầu, khuyến khích chủ nghĩa bảo hộ, có thể gây ra khủng hoảng. Tốt nhất là TQ và Mỹ nên ngồi lại với nhau để tìm ra phướng án nhằm giảm thâm hụt thương mại nghiêm trọng. 
Tôi không bênh vực Mỹ, nhưng chắc chắn TQ phải có bước đi thích hợp đáp ứng yêu cầu của Mỹ nếu không muốn mất đi dòng vốn xuất khẩu trên 500 tỷ USD vào Mỹ. Với cuộc chiến này, TQ mất rất nhiều, được rất ít, nếu không muốn nói là được con số âm. Trước mắt, TQ chỉ có 3 phương án. Một là tự giới hạn xuất khẩu vào Mỹ và tẩy chay hàng hóa của Mỹ. Hai là kiên quyết đảm bảo quyền sở hữ trí tuệ, chống hàng nhái hàng giả trong nước, mở tung thị trường để tiêu thụ thêm một lượng hàng hóa dịch vụ Mỹ gần 400 tỷ USD. Ba là thương lượng theo những điều kiện của Mỹ. Cả 3 phương án này đều là những trái đắng mà người TQ phải nuốt.
Đây là một dịp để TQ nhìn lại mình. Hàng chục nước có thâm hụt thương mại với TQ từ 20 tỷ đến 30 tỷ USD trong nhiều năm nay như Việt Nam đã nhiều lần kêu gọi TQ tìm biện pháp giảm thâm hụt thương mại, nhưng Chính quyền TQ đều lờ đi. Hoặc có miễn cưỡng ngồi váo bàn đàm phán, thì phía TQ trả lời ráo hoảnh “TQ không tìm kiếm thặng dư thương mại. Sở dĩ thâm hụt thương mại là do trình độ kinh tế giữa hai quốc gia gây ra”.
Đã gieo gió thì phải gặp bão, Chính quyền TQ nên nhớ rằng, người ta có thể ăn được của một người hoặc của nhiều người, nhưng người ta không thể ăn được của tất cả mọi người. Cũng như trong vấn đề bành trướng lãnh thổ, người ta có thể áp chế được một quốc gia hoặc một số quốc gia để chiếm lấy đất, lấy biển, nhưng người ta không thể áp chế được tất cả thế giới, chống lại cả thế giới để chiếm lấy đất, lấy biển. Bài học chống lại cả thế giới trong quá khứ như phát xít Đức và phát xít Nhật đều phải nhận hậu quả vô cùng nặng nề. Ây vậy mà TQ không tự nhìn nhận lại mình. Thật nực cười, họ đang la làng, phản ứng như là một nạn nhân bảo vệ cho nền kinh tế toàn cầu.
Read More

Những thỏa thuận đạt được trong quan hệ Mỹ- Triều

Leave a Comment
Ngày hôm qua,12/6/2018 Mỹ và Triều Tiên đã thông qua tuyên bố chung, một thỏa thuận gồm 4 điểm chính: 1, Thiết lập mối quan hệ mới giữa hai nước vì hòa bình và thịnh vượng; 2, Nỗ lực xây dựng nền hòa bình lâu dài trên bán đảo Triều Tiên; 3, Tái khẳng định cam kết trong Tuyên bố Panmunjom nhằm phi hạt nhân háo bán đảo Triều Tiên; 4, Thúc đẩy công tác tìm kiếm hài cốt các quân nhân trong chiến tranh.
Nhiều nhà quan sát quốc tế cách đây mấy tháng đều cho rằng tình hình Bắc Tiều tiên cũng như vấn đề hạt nhân và tên lửa Triều Tiên đã đến độ, nhưng tất cả đều không thể ngờ rằng có một cuộc gặp gỡ thượng đỉnh Kim-Trump nhanh chóng đến như vậy.
Khi Tổng thống Donald Trump mới lên cầm quyền tôi có đặt vấn đề liệu Kim-Trump có thể vượt qua mọi trở ngại để làm nên lịch sử (xin xem bài viết về tình hình bán đảo Triều Tiên của tôi trong blogchiasett)? Và họ đã làm được cái điều dư luận thế giới mong muốn. Riêng Mỹ cùng các đồng minh đạt được vấn đề quan trọng nhất là phi hạt nhân hóa bán đảo Triều Tiên, lý do mà họ tăng cường tập trận, cũng như siết chặt cấm vận. Bắc Triều Tiên thì đạt được vấn đề quan trọng nhất là đảm bảo an ninh, hòa bình, lý do họ mà bằng mọi giá để phát triển hạt nhân và tên lửa đạn đạo.
Mặc dù có nhiều bình luận trái chiều, mặc dù mọi người đều cho rằng con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng tôi tin kết quả hội nghị thượng đỉnh Mỹ- Triều sẽ đem lại hòa bình cho hai miền Triều Tiên, cho Đông Bắc Á và thế giới.
Read More

Hội nghị Cấp cao An ninh châu Á và phản ứng của các nước ASEAN

Leave a Comment
Hội nghị Cấp cao An ninh châu Á lần thứ 17 thay còn gọi là Đối thoại Shangri-la 17 đã khép lại. Hội nghị đã thu hút 40 quốc gia, các tổ chức quốc tế, trong đó có đầy đủ 10 thành viên ASEAN và tất cả các cường quốc trên thế giới. Vẫn như năm trước, hội nghị thảo luận nhiều vấn đề quốc tế như tình hình bán đảo Triều Tiên, vấn đề Biển Đông và việc định hình trật tự an ninh châu Á đang biến đổi, cuộc chiến chống khủng bố quốc tế, vấn đề an ninh an toàn hàng hải, hàng không…
Vấn đề nóng nhất vẫn là tình hình bán đảo Triều Tiên và vấn đề Trung Quốc tăng cường quân sự hóa Biển Đông. Hai điểm nóng này có thể gây ra xung đột bất cứ lúc nào. Nó ảnh hưởng nghiêm trọng đến an ninh, chủ quyền của nhiều quốc gia ở Đông Nam Á, trong đó có Việt Nam. Xét kỹ, vấn đề Triều Tiên đang có chiều hướng giảm nhiệt trong thời gian tới, nhưng vấn đề Biển Đông tôi cho nó mới chỉ bắt đầu giai đoạn góp gió để trở thành cơn bão trong tương lai.
Mỹ, Anh, Pháp, Australia và một số nước đã lên án, chỉ trích hành động gia tăng quân sự của Trung Quốc như đưa máy bay ném bom, tên lửa hành trình chống hạm, tên lửa đất đối không và các thiết bị quân sự đến các đảo xây dựng trái phép ở Trường Sa và Hoàng sa của Việt Nam nhằm thực hiện tham vọng bành trướng lâu dài.
Có một vấn đề tôi thấy Hội nghị không nói đến là việc Trung quốc còn biến lực lượng hải cảnh, lực lượng dân quân tự vệ đánh cá như một lực lượng vũ trang trá hình tăng cường sức ép đe dọa các nước xung quanh nhằm thực hiện hóa đường lưỡi bò để độc chiếm Biển Đông. ASEAN chính là nạn nhân của đường lối cường quyền của Trung Quốc nhưng họ lại không hề lên tiếng phản đối, chỉ trích trực tiếp người láng giềng khổng lồ đầy dã tâm này. Hầu như tất cả các nước đều diễn một bài mà các nhà quan sát đều thuộc lòng như tăng cường đối thoại, xây dựng lòng tin, ủng hộ giải quyết tranh chấp bằng biện pháp hòa bình dựa trên cơ sở luật pháp quốc tế này nọ… Từng quốc gia, vì lý do nào đó có thể mềm mỏng trong việc ứng xử với Trung Quốc. Vấn đề tế nhị này có thể hiểu được nhưng cả một tập thể hiệp hội mà không có một lời lên án hành động quân sự phiêu lưu nguy hiểm của Trung Quốc thì các nhà quan sát phương Tây lấy làm lạ. 
Tôi cho rằng trên thế giới không có một tổ chức nào yếu thế như ASEAN hoặc có vấn đề nghiêm trọng về nguyên tắc tổ chức (chẳng hạn nguyên tắc đồng thuận) như ASEAN. Các thành viên của mình bị đe dọa trực tiếp về an ninh, bị xâm hại về chủ quyền, vậy mà họ không dám lên tiếng, để cho người ngoài cuộc nói, tổ chức ngoài cuộc nói.
Người xưa có câu “mềm nắn rắn buông”. Tôi tin rằng Trung Quốc còn lấn tới trên Biển Đông. Diễn đàn Hội nghị cấp cao An ninh châu Á lần thứ 17 đã phản ánh rõ gót chân Asin của ASEAN. Và đây không phải là lần đầu tiên họ im hơi lặng tiếng (họ đã thất bại nhiều lần về vấn đề Biển Đông). Hình như họ đang trông chờ vào Mỹ và các nước phương Tây? Kinh nghiệm lịch sử đã chứng minh, nếu chủ nghĩa dân tộc cực đoan không bị ngăn chặn thì hậu quả thật khó lường đối với nhân loại. Lúc cơ sự xảy ra thì chính ASEAN sẽ phải trả giá trước tiên, một tổ chức không có tiếng nói về an ninh chủ quyền, không có khả năng bảo vệ an ninh, chủ quyền các thành viên của mình.
Read More

Người Triều Tiên ở Việt Nam

Leave a Comment
Người Triều Tiên ở Việt Nam
Tôi đã viết một số bài nói về tình hình bán đảo Triều Tiên (xin xem 6 bài trong trang blogchiasett của tôi). Có thể nói bối cảnh, tình hình hai miền Triều Tiên từ đầu những năm 1950 cũng tương tự như bối cảnh, tình hình hai miền Nam, Bắc Việt Nam từ năm 1954 đến đầu những năm 70 của thế kỷ trước. Sự phân chia một quốc gia thành hai miền với hai chính thể miền Nam và miền Bắc đều là di sản của cuộc Chiến tranh Lạnh. Giống như ở Đông Đức và Tây Đức, tất cả là di sản của hai hệ tư tưởng Xã hội chủ nghĩa và Tư bản chủ nghĩa, đứng đầu là hai siêu cường Xô-Mỹ.
Chiến tranh Lạnh đã kết thúc năm 1991. Bán đảo Triều Tiên là di sản cuối cùng của cuộc Chiến tranh Lanh chưa được giải quyết. Cho tới tận ngày hôm nay, người Triều Tiên vẫn không quyết định được số phận quốc gia của mình vì những toan tính của các cường quốc bên ngoài: Mỹ, Trung Quốc, Nga và Nhật Bản. Bài này tôi không bàn đến tình hình bán đảo Triều Tiên. Vì những lý do riêng, tôi xin đề cập đến sự có mặt của người Triều Tiên ở hai miền Nam, Bắc Việt Nam.
Cả Bắc Triều Tiên và Nam Triều Tiên đều hỗ trợ vật chất và nhân lực cho hai đồng minh ý thức hệ là Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam và Việt Nam Cộng hòa trong chiến tranh Việt Nam. Tại sao người Triều Tiên lại đến Việt Nam? Nếu bàn luận cho thấu đáo, vấn đề thật không đơn giản, cả trên bình diện quốc tế và quốc gia, nhưng tựu trung lại cũng là vì cuộc Chiến tranh Lạnh.
Sau quyết định của Đảng Lao động Triều Tiên vào tháng 10 năm 1966, vào đầu năm 1967 Bắc Triều Tiên đã gửi một phi đội máy bay chiến đấu tới Bắc Việt Nam để dự phòng cho trung đoàn không quân 921 và 923 bảo vệ Hà Nội. Họ ở lại cho đến hết năm 1968. 200 phi công Bắc Triều Tiên đã được báo cáo có phục vụ trong thời gian đó. Ngoài ra, ít nhất có hai trung đoàn pháo binh phòng không cũng được gửi đến Bắc Việt Nam. 
So với Bắc Triều Tiên, số lượng binh lính Hàn Quốc trên mặt đất ở Nam Việt Nam lớn hơn rất nhiều. Các lực lượng Hàn Quốc đã vào miền Nam kể từ tháng 08/1964, khi Seoul gửi một đơn vị liên lạc tới Sài Gòn. Đội quân này là một phần của Lực lượng Quân sự Thế giới Tự do (Free World Military Forces), một nỗ lực của Tổng thống Lyndon B. Johnson nhằm lôi kéo các nước khác trở thành đồng minh của Mỹ vào Nam Việt Nam.
Tháng 09/1965, đáp lại lời kêu gọi bổ sung thêm quân của Johnson, chính phủ Hàn Quốc đã mở rộng cam kết quân sự của mình tại Việt Nam, đồng ý đưa thêm các đơn vị chiến đấu vào miền Nam. Đến cuối năm 1969 đã có hơn 47.800 lính Hàn Quốc tham gia tích cực vào các hoạt động chiến đấu tại Nam Việt Nam, chủ yếu là ở miền Trung. Seoul bắt đầu rút quân vào tháng 02/1972, sau khi người Mỹ quyết định cắt giảm mạnh cam kết lượng quân đồn trú tại Nam Việt Nam.
Tổng cộng từ giữa năm 1965 đến năm 1973 đã có 312.853 lượt binh sĩ Nam Hàn chiến đấu tại Nam Việt Nam. Theo số liệu từ phía Hàn Quốc, ước tính quân đội Nam Hàn đã giết chết 41.400 binh sĩ quân đội giải phóng và 5.000 dân thường. Binh lính Hàn Quốc bị cáo buộc gây ra nhiều tội ác chiến tranh, và được cho là đã bỏ lại đằng sau hàng ngàn đứa trẻ lai giữa Hàn Quốc và Việt Nam.
Trong tình hình quan hệ Việt Nam và Hàn Quốc đang phát triển hết sức mạnh mẽ, hai nước đạt được những kết quả hết sức thần kỳ, một số người không muốn nhắc đến quá khứ bi thảm. Chuyến thăm vừa qua của Tổng thống Moon Jae-in tới Việt Nam càng nhằm củng cố hơn nữa nền tảng, đưa quan hệ hợp tác hai nước ngày càng bền vững. Họ cho rằng không nên “bới lông tìm vết” chuyện xưa cũ. Tôi không đồng ý với quan điểm này. 
Như một câu ngạn ngữ của Nga, đại ý nếu người nào chỉ sống với quá khứ thì người đó mù cả hai mắt, nhưng nếu quên đi quá khứ thì người đó mù một con mắt. Chúng ta vui mừng cho quan hệ Việt-Hàn, nhưng chúng ta không quên tội ác chiến tranh của binh lính Hàn Quốc. Nhà cầm quyền Hàn thường yêu cầu chính quyền Nhật xin lỗi về tội ác của quân đội Nhật trong quá khứ trên đất nước họ, có lẽ họ vẫn còn nợ một lời xin lỗi đối với người dân Việt Nam, những nạn nhân và thân nhân phần lớn là người già, phụ nữ và trẻ em bị quân đội Hàn Quốc sát hại hết sức dã man ở miền Nam Việt Nam.
Tôi xin được trích dẫn ra một số tư liệu về tội ác của Quân đội Hàn Quốc để mọi người tham khảo. Theo giáo sư người Hàn Quốc Heonik Kwon, tác giả của nhiều cuốn sách nổi tiếng về chiến tranh Việt Nam, đã có trên 43 vụ thảm sát đẫm máu do binh lính Hàn Quốc thực hiện tại Việt Nam được ghi nhận, trong đó có ít nhất 13 vụ giết trên 100 người.
1. Vụ thảm sát Thái Bình
Vào một buổi sáng sớm tháng 2/1966, một toán quân thuộc Sư đoàn bộ binh Mãnh Hổ của Hàn Quốc đã tiến vào làng Thái Bình (tỉnh Quảng Nam) trong một cuộc càn quét nhằm tiêu diệt các du kích Giải phóng. Tuy nhiên, chúng chỉ tìm thấy trong ngôi làng 68 người, hầu hết là phụ nữ, người già và trẻ em. Những con người vô tội và không có khả năng kháng cự này đã trở thành đối tượng để “Mãnh Hổ” trút giận. Bằng hàng loạt đạn và lựu đạn, lính Hàn Quốc đã giết hại dã man 65 người. Ba người may mắn sống sót trong vụ thảm sát sau đó đã trở thành nhân chứng tố cáo tội ác của Sự đoàn Mãnh Hổ. 
Để ghi nhớ sự kiện tang tóc này, một đài tưởng niệm khắc tên của 65 nạn nhân đã được dựng lên tại làng Thái Bình.
2. Vụ thảm sát Diên Niên – Phước Bình
Vào sáng ngày 9/10/1966, một trung đội lính Hàn Quốc thuộc Tiểu đoàn 3 thuộc Lữ đoàn Rồng Xanh bắt đầu tập kích từ căn cứ đồi tranh Quang Thạnh (xã Tịnh Thọ, huyện Sơn Tịnh, tỉnh Quảng Ngãi) vào thôn Phước Bình. Sau đó, chúng đổ quân càn quét, lùng sục tất cả nhà dân và hầm chống phi pháo, cưỡng bức nhân dân xóm Bình Trung (thôn Phước Bình) tập trung về sân trường học của thôn. Sau khi tập trung dân, chúng bắt đầu xả súng và ném lựu đạn vào nhóm dân thường. Vụ giết chóc này làm 68 người dân thôn vô tội ngã xuống, trong đó có 21 cụ già, 47 phụ nữ và trẻ em.
Ngày 13/10, quân “Rồng Xanh” tiếp tục càn quét giết hại thêm 112 người dân vô tội ở thôn Diên Niên gần đó. Tổng cộng, trong hai ngày 9/10 và 13/10/1966, lính Hàn Quốc đã tàn sát 280 phụ nữ và trẻ em ở hai thôn Diên Niên, Phước Bình. 
Ngày nay, di tích vụ thảm sát Diên Niên – Phước Bình đã được xếp hạng và cấp bằng di tích quốc gia.
3. Vụ thảm sát Bình Hòa
Ngày 3/12/1966, nhằm trả đũa các hoạt động du kích của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam, lính Hàn Quốc đã thực hiện một cuộc càn quét tại xã Bình Hòa, huyện Bình Sơn, Quảng Ngãi.Trong vòng ba ngày, tại 5 địa điểm: buồng đất nhà ông Trắp, hố bom Truông Đình, Dốc Rừng, Đồng Chồi Giữa, đám ruộng giếng xóm Cầu, lính Hàn Quốc đã giết hại hàng trăm dân thường một cách dã man. 
Cao điểm là vào chiều ngày 6/12, người dân đã bị cưỡng bức tập trung lại rồi bị lính Hàn Quốc đồng loạt xả đạn, khiến 267 người thiệt mạng. Tổng cộng, trong vụ thảm sát Bình Hoà, lính Hàn Quốc đã giết hại 430 người, trong đó có 269 phụ nữ (12 phụ nữ bị cưỡng hiếp đến chết), 104 người già, 174 trẻ em. 3 gia đình bị giết sạch không còn một ai. 
Năm 1990, chính quyền và nhân dân địa phương đã xây dựng một tấm bia căm thù tại hố bom Truông Đình ghi lại tội ác này. Tháng 5/1991, di tích vụ thảm sát Bình Hòa được xếp hạng và cấp bằng di tích quốc gia.
4. Vụ thảm sát Bình An 
Ngày 23/1/1966, quân Hàn Quốc bất ngờ tổ chức một cuộc tấn công vào làng Bình An (Nay là xã Tây Vinh – Huyện Tây Sơn – Tỉnh Bình Định). Chúng bao vây từ 4 phía với quyết tâm tiêu diệt toàn bộ lực lượng quân Giải phóng, nhưng chúng đã bị đánh trả quyết liệt. Tức tối vì không đạt được mục đích, ngày 7/2/1966, các đơn vị lính Hàn Quốc bắt đầu tiến hành một chiến dịch tấn công tàn bạo bằng vũ khí hạng nặng. 
Từ sáng sớm, các đơn vị pháo binh của địch nã đạn cấp tập vào Bình An. Khi pháo ngừng, lính Hàn Quốc lập tức ập đến. Chúng tìm kiếm các hầm trú ẩn của dân ven làng, thả lựu đạn cay bắt mọi người phải trồi lên rồi thả sức tàn sát. Ngay trong ngày đầu chiến dịch, 58 người dân đã bị giết hại. Những ngày sau đó, cuộc giết chóc, đốt phá ngày càng mở rộng qui mô với sự dã man chưa từng có. Trong ngày 12/2, 109 người đã bị giết hại. Ngày 23/2, tại khu vườn nhà ông Trương Niên ở thôn An Vinh, lính Hàn đã dồn 90 người dân tới, dùng súng trung liên hạ sát toàn bộ.
26/2 là ngày đẫm máu nhất, khi lính Hàn Quốc dồn tất cả những người chúng bắt được ở các nơi về Gò Dài (thôn An Vinh). Chúng đã giết hại 380 người bằng những hành động man rợ như hãm hiếp rồi dùng lưỡi lê đâm vào cửa mình phụ nữ, chất rơm đốt lửa thiêu sống trẻ em… Chiến dịch thảm sát của địch đã khiến trên 1.000 dân lành bị giết hại, trong đó phần lớn là người già, phụ nữ và trẻ em. Sự sống ở Bình An gần như bị hủy diệt hoàn toàn.
5. Vụ thảm sát Cây đa Dù
Sáng mùng 4 tháng Giêng năm Mậu Thân (12/2/1968), người dân các làng Phong Nhất, Phong Nhị ở huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam đã bị đánh thức bởi tiếng đạn pháo và súng máy. Sau đó, lính Hàn Quốc xuất hiện và áp giải rất nhiều phụ nữ, người già, trẻ em đến cây đa Dù ven quốc lộ 1A. Tất cả những người này sau đó đã bị hành quyết một cách dã man. 
6. Vụ thảm sát Hà My
Tờ mờ sáng 26 tháng Giêng năm Mậu Thân (25/2/1968), nhằm cưỡng bức người dân vùng bám trụ vào ấp chiến lược, hai đại đội lính của Lữ đoàn Rồng Xanh đã kéo đến bao vây làng Hà My (xã Điện Dương, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam), Chúng gom người già, phụ nữ, trẻ em về xóm Tây ở ba điểm: Trước nhà ông Nguyễn Điểu (42 người); hầm nhà bà Lê Thị Thoại (16 người) và nhà ông Nguyễn Bính (74 người). Sau đó, chúng dùng súng tiểu liên, cối, lựu đạn, bắn xối xả về phía người dân. Man rợ hơn, sau khi tàn sát, chúng phóng hỏa đốt thiêu, thịt cháy khét, chỉ còn xương chất thành đống, chẳng ai còn gương mặt để nhận dạng. Vụ thảm sát đã khiến 135 người bị sát hại, trong đó chủ yếu là người già, phụ nữ và trẻ em. 
7. Vụ thảm sát Duy Trinh 
Sáng 14/8//1968, lính Hàn Quốc đóng tại Hòn Bằng, cách làng Duy Trinh (Quảng Nam) chừng 400 m bắt đầu càn vào làng. Vừa đi chúng vừa bắn. Phần lớn người ở lại là người già, trẻ con và phụ nữ chạy xuống hầm trú ẩn. Quân lính Hàn Quốc phát hiện ra căn hầm nhà bà Thiệu tại xóm Mỹ An, liền ra lệnh mọi người ra khỏi nơi ẩn nấp, đứng xếp hàng trên miệng hầm. Một lát sau, chúng bắt tất cả trở lại hầm rồi bắt đầu cuộc giết chóc. Rất lạnh lùng, lính Hàn Quốc thay nhau cứ bắn một phát lại ném một quả lựu đạn xuống hầm. Có tất thảy 14 người toàn bà già, phụ nữ, trẻ em vô tội bị sát hại thảm thương. Tất cả đều vùi trong căn hầm mà sau này trở thành ngôi mộ chung của họ. Toán lính Hàn Quốc tiếp tục kéo qua xóm Vĩnh An cách đó chỉ chừng trăm mét. Vẫn hành vi man rợ như cũ, chúng lùa mọi người xuống hầm, lạnh lùng bắn một phát súng rồi lại ném một quả lựu đạn. 18 thường dân vô tội khác đã thiệt mạng. Tổng cộng 32 người đã bị chúng giết trong vụ thảm sát ở làng Duy Trinh.
Tôi biết rất rõ chiến tranh là khủng khiếp, khủng khiếp đối với những người lính phải đối đầu trong cuộc chiến. Nhưng không có nghĩa là binh lính được phép giết hại dân lành, nhất là phụ nữ và trẻ em. Quân đội Hàn Quốc đã làm những điều thật hết sức dã man, phi nhân tính và thật ghê tởm. Tôi nghĩ những người Việt và cả những người Hàn không bao giờ được phép quên đi những sự kiện bi thảm trên trong quá khứ. Chính vì lẽ đó, tôi cho rằng chính quyền Hàn Quốc còn nợ người dân Việt Nam một lời xin lỗi đối với những tội ác mà quân đội Hàn Quốc đã gây ra hơn 50 năm trước.
Tôi nghĩ người dân Việt Nam sẽ không quên hình ảnh những người lính Bắc Triều Tiên đã giúp nhân dân Việt Nam trong những năm tháng chống Mỹ cứu nước. Có nhiều người lính Bắc Triều Tiên đã hy sinh (cũng như những người lính Trung Quốc, Liên Xô cũ) vì nền độc lập, thống nhất của dân tộc Việt Nam. Tôi nghĩ người Việt Nam cũng nên có một tượng đài để ghi nhớ công ơn của những người nước ngoài đã ngã xuống vì tình nghĩa quốc tế cao cả.
Trong những ngày này, đã có những tín hiệu hết sức tích cực từ hai phía Bắc Triều Tiên và Hàn Quốc. Tôi theo dõi tình hình trên bán đảo Triều Tiên khá sát sao. Cá nhân tôi và nhiều đồng đội của tôi, cũng như thân nhân 5000 gia đình có người bị quân đội Hàn Quốc sát hại có nhiều ân, oán với người Triều Tiên trên bán đảo của “xứ buổi sáng tươi đẹp”. Dù có ân oán, nhưng tất cả chúng tôi vẫn cầu mong cho hai miền Triều Tiên hòa hợp, sớm đi đến thống nhất để xóa đi cái di sản cuối cùng của cuộc Chiến tranh Lạnh, một cuộc chiến tranh mà hai dân tộc Việt Nam và Triều Tiên chịu nhiều đau khổ nhất.
Read More

Blog Archive

About this blog

Được tạo bởi Blogger.